"A Nhu, Vương Lỗi, về ăn trà thôi!" – Từ đằng xa, ông Lưu Hải Phong đã cất tiếng gọi lớn.
Ở vùng này có phong tục, hễ có khách quý đến nhà là phải chuẩn bị trà bánh. Gọi là "ăn trà", nhưng thực chất không phải loại trà lá pha nước thông thường, mà là một bữa ăn nhẹ giống như trà chiều. Thường sẽ có mì xào, trứng luộc bóc vỏ cắt đôi, rồi rưới lên trên loại nước xốt pha từ ớt băm và xì dầu.
"Ài, con đến ngay đây ạ!" – A Nhu khẽ khàng đáp lời. Cô vội vàng nắm lấy cánh tay Vương Lỗi, kéo anh chạy nhanh về phía cha mình.
"Ấy ấy, A Nhu! Con chạy cái gì mà chạy, mau dừng lại. Cứ thong thả mà đi, không việc gì phải vội."
Ông Hải Phong vừa nói vừa tiến tới, kín đáo vung tay vỗ nhẹ vào chỗ A Nhu đang nắm tay Vương Lỗi khiến hai người rời nhau ra. Ông thầm nghĩ: Đi bộ thì cứ tử tế mà đi, nắm tay nắm chân cái nỗi gì? Mình còn đứng lù lù ở đây mà thằng nhóc này đã dám công khai chiếm tiện nghi của con gái mình. Đúng là cái đồ "lưu manh", nhìn qua đã thấy không phải hạng rể hiền, hỏng, hỏng thật rồi! Quay về phải bàn kỹ lại với bà nó để đổi đứa khác mới được.
Vương Lỗi đương nhiên chẳng hề hay biết chỉ vì mấy bước chạy được người đẹp nắm tay mà hình tượng của anh trong lòng nhạc phụ đại nhân đã tụt dốc không phanh. Cái gọi là "độ thiện cảm" này quả thực là đang rơi tự do kiểu nhảy vực, lòng anh đắng ngắt mà chẳng thể phân bua.
A Nhu thấy sắc mặt cha không tốt, liền nở nụ cười ngọt ngào, giọng nói mềm mỏng như rót mật:
"Cha này, sao cha không gọi con về sớm để chuẩn bị trà bánh ạ? Hôm qua cha bảo thèm ăn trứng kho trà, hôm nay con đã nấu sẵn rồi, lại còn có cả lưỡi lợn luộc để cha nhắm rượu nữa đấy."
Lời nói hiếu thảo lại đúng ý khiến cơn hậm hực trong lòng ông Hải Phong tan biến sạch sành sanh. Ông liếc mắt nhìn Vương Lỗi một cái đầy đắc ý, vẻ mặt như muốn khoe khoang: "Cậu thấy chưa? Con gái tôi là nhất, lúc nào cũng chỉ biết lo cho cha nó thôi, không có gạt người đâu nhé!"
"Không sao, lưỡi lợn cứ để đó thời tiết này không hỏng được, khi nào con rảnh làm sau cũng được." – Ông Hải Phong nói rất thật lòng. Đồ ăn con gái cưng đặc biệt làm cho mình, ông chẳng muốn chia cho cái "gã họ Vương" kia một miếng nào. Nghĩ đến cảnh bông cải trắng nõn nà nhà mình sắp bị "con lợn" này ủi mất, ông không tống khứ anh ra khỏi cửa đã là nể mặt lắm rồi, còn muốn ăn món ngon con gái ông làm ư? Mơ giữa ban ngày!
Khi cả hai trở về nhà, mọi người đã ngồi đợi đông đủ. Bà Tạ Hương Liên vừa thấy A Nhu đã vui mừng hớn hở. Vốn đã có cảm tình từ trước, sau bữa cơm trưa nay, độ hài lòng của bà đối với nàng dâu tương lai này đã chạm đỉnh.
"A Nhu lại đây, ngồi cạnh bác này." – Bà Liên kéo tay cô, thân thiết bảo ngồi xuống cạnh mình.
Thấy bà Liên quý mến A Nhu, ngoại trừ ông Hải Phong vẫn còn "ăn giấm chua" trong lòng ra, thì bà Phùng Hà Hoa rất hài lòng. Vợ chồng anh trai Lưu Thanh Giác và chị dâu Lục Viện Viện cũng mừng rỡ thay cho em gái vì gặp được mẹ chồng dễ tính.
Về phần Vương Lỗi thì khỏi phải nói, trong lòng anh sướng rơn. Anh thầm nghĩ mạng mình đúng là lớn, không gì tốt đẹp hơn việc mẹ đẻ và vợ tương lai chung sống hòa hợp như thế này.
Sau khi dùng trà xong, ông Vương Đức Thuận và bà Tạ Hương Liên cùng Vương Lỗi xin phép ra về. Ngày mai là ngày nhà họ Lưu đưa A Nhu sang thăm nhà họ Vương chính thức, bà Liên còn bao nhiêu việc phải chuẩn bị ở nhà.
Riêng Vương Lỗi, sau khi hỏi kỹ các lễ nghi phong tục, anh liền vội vàng lên trấn ngay. Anh muốn mua tặng ông Hải Phong và bà Hà Hoa mỗi người một bộ quần áo mới, lại còn định mua tặng A Nhu trọn bộ từ quần áo đến giày tất. Vì thời gian quá gấp rút nên anh chỉ kịp hỏi số đo rồi đi ngay, chứ đúng ra là phải đưa mọi người đi thử mới vừa vặn nhất được.
Sau khi nhà họ Vương ra về, ông Hải Phong vẫn thấy không yên tâm, bèn gọi A Nhu ra nói chuyện riêng một lần nữa. Với ông, con gái gả chồng như đầu thai lần thứ hai, là chuyện trọng đại cả đời. Dù Vương Lỗi có nhân phẩm tốt, công việc giỏi đến đâu, ông cũng phải xác nhận chắc chắn tâm ý của con gái mình thì mới yên lòng đồng ý.
"Nắm giữ kinh tế của nó là đúng đấy con ạ. Đàn ông có tiền là dễ đổi tính, con phải nắm chắc 'mạch máu' của nó, để nó không có tiền vốn mà sinh tâm tư hoa lá bên ngoài..."
Sự quan tâm đầy chân tình của người cha già khiến A Nhu cảm thấy rất ấm áp. Cô thực sự hưởng thụ những phút giây tình cảm gia đình như thế này.
So với chồng, bà Phùng Hà Hoa lại có cái nhìn thoáng hơn. Dù ngày con gái đi lấy chồng bà chắc chắn sẽ buồn không kém gì ông Hải Phong, nhưng hiện tại bà không vội. Bởi lẽ A Nhu đã nói nhỏ với bà rằng cô đã thỏa thuận với Vương Lỗi sẽ đợi một năm nữa mới kết hôn. Đây chính là lý do bà Hoa vẫn giữ được vẻ bình thản hơn ông nhà.
Sáng hôm sau, ngày nhà họ Lưu sang thăm nhà họ Vương.
Từ tờ mờ sáng, bà Hà Hoa đã vào phòng gọi A Nhu dậy. Bình thường bà vốn xót con gái sức khỏe yếu nên luôn để cô ngủ đến khi tự tỉnh, nhưng hôm nay là ngày trọng đại, không thể chậm trễ.
Tối qua A Nhu ngủ rất muộn. Đầu tiên là phải tiếp chuyện cha mình mất mấy lượt, sau đó lại đến chị dâu Lục Viện Viện sang tâm sự, cuối cùng là bà Hà Hoa vào ngủ cùng con gái. Hai mẹ con thủ thỉ đến tận khuya mới chợp mắt.
Thực tế, lý do chính khiến A Nhu mệt mỏi là vì cô không quen ngủ chung với người khác. Thói quen cảnh giác, nơm nớp lo sợ suốt mười mấy năm ở kiếp trước khi còn làm cung nữ đã ăn sâu vào máu thịt, khiến cô trằn trọc cả đêm.
A Nhu ngồi dậy trên giường, đầu tóc hơi rối, mắt nhắm mắt mở muốn ngủ tiếp. Bà Hà Hoa vỗ nhẹ vào vai cô thúc giục:
"Mau dậy đi con, mặc quần áo vào rồi ra rửa mặt mũi cho tỉnh táo. Thằng Lỗi nó đến từ sớm rồi kìa, đang hì hục bổ củi ngoài sân đấy."
"Cái gì cơ ạ?" – A Nhu giật mình, cơn buồn ngủ bay sạch. Cô vội lấy chiếc đồng hồ bỏ túi ra xem, mới có 7 giờ 25 phút: "Sao anh ấy đến sớm thế ạ? Trời mới vừa sáng thôi mà?"
Ở cái tiết trời đại hàn tháng chạp này, hừng đông thường đến rất muộn. Tầm 6 giờ rưỡi sáng mà nhìn rõ mặt người đã là lúc thời tiết đẹp lắm rồi.
"Thì người ta để con ở trong lòng nên mới sốt sắng đến đón sớm như vậy chứ sao." – Bà Hà Hoa tủm tỉm cười, mẹ vợ nào mà chẳng ưng con rể quan tâm đến con gái mình. "Mà công nhận cái anh chàng lính tráng này thể lực tốt thật, nhìn cái tướng tá bặm trợn thế mà làm việc gọn hăng hái quá. Nhìn đôi tay thoăn thoắt bổ củi kìa, rìu nào ra rìu nấy, chẳng trượt phát nào. Cứ đà này, nó mà đến thêm vài lần nữa thì nhà mình sang năm chẳng cần lo chuyện củi lửa."
Bà Hà Hoa đúng là "mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng ưng". Nói đoạn, bà đi ra ngoài để A Nhu kịp sửa soạn. A Nhu vốn là người lười vận động khi ở nhà một mình, nhưng trước mặt người đàn ông mà cô đã "chấm" như Vương Lỗi, cô vẫn rất để tâm đến hình tượng của mình.
Chải chuốt lại mái tóc, mặc quần áo chỉnh tề, A Nhu liền đi thẳng xuống bếp, tuyệt nhiên không liếc nhìn ra sân lấy một cái. Cô không muốn Vương Lỗi nhìn thấy mình khi chưa rửa mặt sạch sẽ.
Bên ngoài sân, Vương Lỗi đang ra sức thể hiện. Anh bổ củi vừa nhanh vừa đều, trông thì có vẻ rất tập trung nhưng thực chất chẳng khác gì những chàng trai mới biết yêu. Đôi mắt anh cứ chốc chốc lại liếc về phía cửa chính, chỉ mong sớm thấy bóng dáng người thương hiện ra.
Đáng tiếc, Vương Lỗi không hiểu được tâm lý của phái nữ. Làm gì có cô gái nào chịu gặp người yêu khi chưa đánh răng rửa mặt chứ? Thế nên khi thấy A Nhu xuất hiện, anh vừa định mở miệng chào thì cô đã lướt đi nhanh như một cơn gió, chỉ để lại cho anh một bóng lưng dứt khoát.
Đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, "cha già" Lưu Hải Phong đắc ý cười thầm: Cho mày chừa cái tội đến sớm hiến ân cần! Sắp đính hôn mà chạy năng nổ thế này thì cứ để cho mày làm việc cho sướng tay.
Thế là, dưới sự "sắp xếp" cố ý của ông Hải Phong, bữa sáng kéo dài tận hơn nửa tiếng đồng hồ. Ăn xong, ông còn nhất quyết giữ Vương Lỗi lại để pha trà nhâm nhi, nhất định không cho đi sớm. Trong lòng ông vẫn còn hậm hực lắm.
Nhìn ông Hải Phong thong dong pha trà, Vương Lỗi ngồi bên cạnh như ngồi trên đống lửa: "Thưa chú, mẹ cháu..."
Chưa kịp nói hết câu, ông Hải Phong đã ngắt lời, tự tay rót một chén trà đưa qua. Vương Lỗi không còn cách nào khác, đành cung kính dùng hai tay đỡ lấy.
"Trà này ngon đấy, đúng là loại trà hôm qua anh mang sang. Tốt lắm."
Vương Lỗi vội tiếp lời: "Dạ, đây là trà thủ công do một đồng đội cũ gửi ở quê lên ạ. Nếu chú thích, để cháu nhờ anh ấy đổi thêm cho chú một ít nữa."
"Ừ, nếu không phiền quá." – Ông Hải Phong bình thản đáp, việc sai bảo con rể tương lai đối với ông là điều hiển nhiên.
Đúng lúc này, A Nhu bước ra. Cô diện một bộ áo bông màu đỏ thắm, làm nổi bật làn da trắng ngần và khuôn mặt thanh tú. Vương Lỗi vừa thấy đã bật dậy như lò xo, nhưng ngay giây tiếp theo, tiếng ông Hải Phong đã vang lên:
"A Nhu, con mặc bộ này rực rỡ quá. Hôm nay mình chỉ sang nhà người ta thăm hỏi thôi, mặc đỏ rực thế này không hợp đâu con ạ."
A Nhu cúi xuống nhìn bộ đồ mà bà Hà Hoa vừa ép mình mặc, rồi lại nhìn sang cha, khẽ khàng bảo: "Dạ, vậy để con vào thay bộ khác."
Vương Lỗi chỉ biết ngậm ngùi ngồi xuống lần nữa. Một lát sau, A Nhu trở ra với một chiếc áo màu xanh xám, nhưng lại bị ông Hải Phong chê tiếp:
"Sao lại mặc tối thui thế kia? Hôm nay đi lễ phải mặc sao cho nhìn nó vui vẻ, phấn khởi một chút chứ!"
A Nhu đứng hình, chẳng biết nói sao cho vừa lòng cha. Ở cái vùng nông thôn này, quần áo của cô thuộc hàng nhiều nhất vùng rồi, nhưng cũng chỉ có bốn chiếc áo bông: một bộ giả quân trang hơi cũ mặc hôm xem mắt, một bộ hoa nhí xanh sẫm mặc hôm qua, bộ màu đỏ vừa nãy và bộ đang mặc trên người đây là hết sạch rồi. Cô thầm nghĩ, chẳng lẽ hôm nay sang nhà chồng tương lai mà lại mặc lại bộ của ngày hôm qua sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
