Hắn cùng đứa nhỏ này có duyên như vậy?
[Đáng tiếc - tra phụ là người đoản mệnh, sống thêm mười năm liền không còn.]
Đại bạo quân: Hắn đang độ tráng niên, càng già càng dẻo dai!
Đại bạo quân bất động thanh sắc vươn tay về phía Đức phi, "Đưa hài tử cho trẫm."
Đức phi theo bản năng bảo vệ A Bảo càng chặt hơn.
Thậm chí cũng quên hành lễ.
May có Hỉ công công tinh mắt tiến đến ôm A Bảo từ trong ngực Đức phi ra, giao cho đại bạo quân.
Bốn mắt nhìn nhau, đại bạo quân nhìn một bé con nho nhỏ như vậy, trái tim cứng rắn như có một góc mềm nhũn xuống.
Lý Dư Khánh không sợ chết tiến lên phía trước, tiếp tục khởi bẩm: "Hoàng thượng, thần đêm qua xem tinh tượng, hoàng tự hôm nay sinh ra, chính là tai tinh hàng lâm, đối với Thiên Thánh hoàng triều chúng ta mà nói chính là tai nạn lớn thế gian!"
"Tiểu công chúa này sợ là không thể giữ, Hoàng Thượng, vì Thiên Thánh Hoàng triều thiên thu đại nghiệp, ngài nhất định phải hạ quyết tâm, sớm hạ quyết sách, tuyệt đối không thể mềm lòng!"
[A, lão thần côn!]
[Tra phụ, người mở to hai mắt nhìn kĩ Lý cái gì Khánh đồ chơi bên cạnh người này, người khẳng định không biết, thật ra hắn ta là thần côn ngay cả xem bói cũng sẽ không xem!]
Lúc trước Khâm Thiên Giám Ngự Sử tuyển chức vị, cũng là hắn ta đi cửa sau mua tới.
Trên mặt Đại bạo quân bất động thanh sắc, kì thực nội tâm sóng to gió lớn.
Đây chính là chỗ tốt khi nghe được tiếng lòng của con nít à.
A!
Giờ thì hắn biết rồi.
[Chính là hắn ta và Lệ phi nương nương thông đồng, bịa ra một lời nói dối tai tinh giáng thế, mục đích chính là để người chán ghét mẫu thân mỹ nhân của ta.]
Mặt mày bạo chúa ngưng tụ, ánh mắt nhìn A Bảo càng lúc càng âm trầm.
[Lý cái gì Khánh này, còn là một tai họa ngầm mấu chốt dẫn tới ngày sau Thiên Thánh Hoàng triều vong quốc.]
[Dựa vào cái miệng kia, cũng không ít lần lừa dối người]
[Ai, ta bíp bíp nhiều như vậy người cũng không nghe được. Chết thì chết thôi, dù sao mười năm sau người sẽ thành chủ quân vong quốc.]
Vong - vong quốc?
Tốt lắm.
Rốt cục biết hắn mười năm sau sao lại không còn.
Cánh tay Đại bạo quân ôm nàng theo bản năng siết chặt, lực đạo đột nhiên tăng thêm.
A Bảo chỉ cảm thấy nàng hơi khó thở.
[Xong rồi, thế này sẽ chết.]
-
“Hoàng thượng, người vạn lần không được tin vào thiên tượng đó, con của chúng ta sao có thể là tai tinh.” Đức phi gắng gượng lết thân thể mệt mỏi yếu ớt, quỳ trên mặt đất.
“Thần thiếp bảo đảm, sẽ không để đứa bé chạy ra khỏi lãnh cung, thần thiếp và đứa bé tuyệt đối sẽ không làm phiền Hoàng thượng. Chỉ cầu Hoàng thượng nể tình đứa bé vừa chào đời, cho nó một con đường sống.”
Đợi một lúc, thấy Thiên Thánh đế không nói gì, lòng Đức phi như tro tàn.
Nàng ấy ngẩng đầu nhìn Thiên Thánh đế, trong mắt lóe lên vẻ kiên định ngoan cường, “Nếu Hoàng thượng thật sự muốn giết con của thần thiếp, vậy thần thiếp xin Hoàng thượng ban chết cho thần thiếp luôn. Trên đường xuống suối vàng, thần thiếp cũng có thể làm bạn với con.”
Đức phi dập đầu xuống đất, đầu đều dập tím bầm.
Cốt nhục nàng ấy mang nặng đẻ đau mười tháng, dù sống chết, nàng ấy cũng sẽ ở bên cạnh con.
[Chỉ hận ta là đứa trẻ sơ sinh chỉ biết bú sữa, không khuyên được nương.]
Đại bạo quân: "..."
May mà chỉ có hắn nghe được tiếng lòng của nha đầu này.
Thì ra nha đầu này muốn Đức phi xuất cung?
Hắn là một đại nam nhân, nếu ngay cả con và nữ nhân của mình cũng không bảo vệ được, thì còn làm hoàng đế gì nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


