Chu Nghi Ninh ngồi trên đùi anh, bỗng vui vẻ nhìn ra ngoài cửa sổ, "A, tuyết rơi rồi."
Quý Đông Dương cũng nhìn ra cửa sổ, những hạt tuyết nhẹ nhàng đáp xuống cửa xe, hạt này chồng lên hạt kia, rơi càng lúc càng nhanh. Chu Nghi Ninh cởi áo khoác ném ra ghế sau, cúi người ghé sát vào tai anh, "Tuyết có đẹp bằng em không?"
Cô đã phát hiện tai anh rất nhạy cảm.
Quý Đông Dương nhắm mắt, đôi môi lướt dọc từ cằm xuống cổ, xuống xương quai xanh của cô, ngón tay gõ nhẹ eo cô, "Ở đâu?" Hơi thở của anh dần chuyển lên tai cô. Tai cô rất nhỏ, rất trắng, anh khẽ hôn lên đó. Chu Nghi Ninh khẽ rùng mình. Thì ra người nhạy cảm không chỉ có mình anh.
Anh trả thù cô, siết chặt hông cô làm cô gái bé nhỏ bị khóa chặt trong lòng anh. Bất kể là chuyện gì, một khi Quý Đông Dương đã nghiêm túc thì Chu Nghi Ninh tuyệt đối không phải là đối thủ của anh.
Cô đấu không lại anh, cơ thể dần nóng lên, đưa tay cởi quần áo của anh, hơi thở hổn hển, tựa như con thú đang cố cắn xé cái áo khoác, biết sao được khi mà anh không chịu phối hợp. Cô cởi áo khoác của anh hoài mà không được, tay chân càng lúc càng luống cuống. Quý Đông Dương thấy cô là lạ, anh đè tay cô lại, mở mắt ra nhìn cô.
Đôi mắt sâu như biển, nhưng có thể đốt cháy người khác.
Chu Nghi Ninh từ từ buông áo khoác của anh ra, sau đó, cô túm lấy vạt áo của mình rồi cởi ra, bên trong chỉ còn lại cái áo ngực màu đen ôm trọn đôi bầu ngực đầy đặn. Cánh tay đang ôm eo cô của Quý Đông Dương khẽ siết lại.
Cơ thể của cô hệt như những bông tuyết bên ngoài kia, trắng đến lóa mắt.
Chu Nghi Ninh ghé sát vào tai anh, hỏi nhỏ: "Muốn không anh?"
Người đàn ông trả lời cô bằng cách lật người lại, trong nháy mắt, hai người đã đổi vị trí cho nhau, không biết anh ấn vào đâu mà cái ghế đột nhiên ngả ra sau, hai người cũng từ từ nằm xuống. Quý Đông Dương đè lên người cô, nhìn cô một cách chăm chú, sau đó cúi đầu hôn cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)