Bóng đen thăm thẳm, gió lạnh thét gào, ánh đèn thành phố nằm trọn trong tầm mắt.
Một cô gái mặc áo khoác trắng ngồi trên gờ tường ở sân thượng, mái tóc tung bay tán loạn trong gió tựa như rong biển tạo nên cảm giác ghê rợn, đôi chân dài mảnh khảnh đung đưa giữa không trung, gương mặt trắng trẻo ngẩng lên nhìn bầu trời, quả là một buổi tối yên tĩnh, rất thích hợp để chết.
Lục Duyên Châu: "Nhưng đến khi sự kích thích ấy qua đi, cô sẽ muốn nhảy xuống."
Bùi Diên không cười nữa.
Vệ Trung tập trung nhìn vào máy quay, nhíu mày hô to: "Cắt! Chu Nghi Ninh, thả lỏng một chút, ánh mắt cháu vẫn còn sợ sệt lắm, nhưng Bùi Diên không hề sợ chết, cháu phải thả lỏng người ra."
Chu Nghi Ninh hít sâu một hơi, đôi chân lơ lửng giữa không trung run rẩy, "Dạ."
Cô cũng từng không sợ chết, nhưng bây giờ, cô sợ độ cao, càng sợ chết.
Chu Nghi Ninh cắn môi dưới, cô cố gắng không nhìn xuống mà ngẩng đầu lên, nếu trên bầu trời có sao, chắc chắn đó là ngôi sao do Quý Đông Dương gửi đến cho cô.
Quay lại lần nữa.
Bùi Diên bỗng nhiên đứng lên, thân hình mảnh mai lẻ loi đứng trên gờ tường, cô dang hai tay nhích về phía trước, chỉ mấy centimet nữa thôi là cô sẽ rơi xuống, trái tim của Lục Duyên Châu như muốn nhảy ra ngoài, anh không dám hét to mà chỉ cố gắng van nài: "Bùi Diên, xuống đây đi, tôi xin cô đấy."
Anh chậm rãi nhích tới gần, bỗng nhiên cô xoay người, cúi đầu nhìn anh, nở nụ cười thản nhiên: "Tôi không nhảy đâu mà."
Ngay sau đó, cô đột ngột nhảy xuống chỗ anh, Lục Duyên Châu vội vã đỡ lấy cô rồi lôi cô đi về phía cửa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

