Dưới đáy trấn long trụ đột nhiên xuất hiện một lỗ thủng!
Tạ Cảnh Văn chậm rãi thu kiếm, chỉ là sắc mặt đã hơi tái nhợt.
Đường đường là Chân Tiên, chỉ chém ra một kiếm mà có hao tổn rõ ràng như thế.
Đủ thấy kiếm này huyền diệu đến mức nào.
Khi kiếm chém ra cũng không có gợn sóng hay uy thế trăm ngàn dặm, mà là đều thu liễm trong mũi kiếm.
Để Tô Đình cũng không khỏi cảm thấy toàn thân lạnh thấu xương.
"Kiếm này thật là lợi hại."
"Đúng là rất lợi hại."
Tạ Cảnh Văn thở ra một hơi, nói ra: "Nhưng một kiếm này cũng không phải là chân truyền, là ta học trộm được, chỉ tính là da lông mà thôi. . . Sở dĩ khiến ta hao tổn như thế là vì hủy đi vật của Đạo Tổ, phá hư vết tích đại đạo, xem như hành vi nghịch thiên."
Tạ Cảnh Văn cười ha ha một tiếng, nói ra: "Đạo Tổ chính là thiên địa, ngài không muốn ta học, ta học trộm như thế nào? Nếu lão nhân gia nguyện ý cho ta học, ta cần gì phải học trộm?"
Tô Đình càng cảm thấy kinh hãi.
Lúc đầu Tạ Cảnh Văn chính là đệ tử ký danh của Đạo Tổ, nghe đồn nàng cực kì kiêu căng, tự cho mình có tài học cực cao, còn không thèm để ý tới phương pháp tu hành bình thường. . . Mà kiếm thuật có thể khiến nàng bỏ qua tư thái phải đi học trộm, lại là pháp thuật kinh thiên cỡ nào?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-445754.jpg&w=256&q=75)
