Tô Đình khẽ lắc đầu, nói ra: "Chỉ là có một nam tử tu thành Dương Thần, lại hạ mình bái vào một vị đại quan triều đình, nhận làm nghĩa phụ, có chút cổ quái. . . Sợ hắn là người Tô Quan Nhi giết để thay thế nên tự mình dò xét tìm tòi."
Lưu Bạc Tĩnh nói ra: "Kết quả như thế nào?"
Tô Đình cười nói: "Với trí tuệ của ngài, chỉ liếc mắt xem là biết được, nếu như thật có manh mối về Tô Quan Nhi thì lúc này ta sẽ không nhàn nhã uống rượu như thế."
Lưu Bạc Tĩnh lại cười nói: "Cũng đúng."
Sau khi nói xong, ông ta cũng hơi hiếu kì, nói: "Nhưng lão phu cũng muốn biết, đường đường là Chân Nhân Dương Thần, sao lại bái phàm phu tục tử?"
Tô Đình khoát tay áo, nói ra: "Người này đã chết, trừ phi đi Địa Phủ hỏi hắn, nếu không thì cũng khó có thể biết được."
Lưu Bạc Tĩnh hơi gật đầu, đang muốn tiếp tục ăn món ngon, không hỏi thêm gì nữa nhưng bỗng nhiên lại thấy có chút cổ quái, nói: "Hôm nay Chân Quân vì hắn rời núi mà đi, hôm nay đã trở về. . . Hôm nay hắn mới vẫn lạc sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


