Gió nhẹ thổi, cây xanh đong đưa, ao nước nổi lên từng gợn sóng.
Tôn gia chủ đột nhiên thấy cả người lạnh lẽo.
Dù đối mặt với Đại tông sư võ đạo, ông ta dựa vào uy nghiêm được dưỡng ra khi quen ngồi trên vị trí cao nên cũng không kinh không sợ.
Nhưng ở trước mặt vị trung niên nho sinh này, ông ta chỉ là một phàm nhân chưa từng tu hành mà thôi.
Vị trung niên nho sinh này tu thành đạo hạnh đã siêu thoát phàm trần tục thế rồi.
Giống như Giao Long so với rắn cỏ mà thôi.
"Năm đó bản môn và một vị tổ tông của Tôn gia ngươi cũng xem như có chút tình cảm."
Tần Tông chủ lạnh nhạt nói: "Đây chỉ là tình cảm khi Giao Long rơi vào vũng bùn nên mới có liên hệ với rắn cỏ, sau khi Giao Long thăng thiên thì cũng chỉ có thể quan tâm hai phần mà thôi."
"Còn vị tổ tông Tôn gia của ngươi kia hay là tổ phụ của ngươi cũng đã chết đi từ lâu, bản môn cũng đã đổi một đời, bản tọa có thể nhận tình cảm người đời trước, đã là vinh hạnh của Tôn gia ngươi."
"Mà bản tọa phái Âm Cửu đến đây, chính là vì trả lại phần tình cảm này."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

