Ông già trên giường kia đang mê man nặng nề, nhẹ phát ra có tiếng ngáy, không giống như bị bệnh mà chỉ ngủ hơi sâu thôi.
"Hồn phách ly tán?"
Trung niên nho sinh chắp hai tay sau lưng, ánh mắt hơi ngưng, hơi nhíu mày.
Hắn ta đã tu thành Âm Thần, đồng thời thông hiểu Hồn đạo, không thiếu nhận thức đối với hồn phách người thường, nên có thể lập tức nhìn ra bệnh trạng của Tôn gia chủ chính là hồn phách không ngưng, đang ly tán gây nên.
Lấy thủ đoạn của hắn ta, không trị được người tu hành đã tu thành Âm Thần, nhưng đối với hồn phách của người bình thường thì có thể tạm thời tập hợp lại, giúp cho người đó tỉnh táo, nhưng hắn ta không biết rõ nguyên do nên không lỗ mãng ra tay.
Dù sao hồn phách ly tán cũng nên có nguyên nhân.
Hắn ta nghĩ như vậy, xoay người lại lạnh nhạt nói: "Gia chủ nhà ngươi bị thế từ khi nào?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
%20(1)-529976.png&w=256&q=75)

