Trong mấy ngày nay, từ trên xuống dưới Tôn gia dường như bị một tầng mây đen bao phủ.
Bởi vì Tôn gia chủ kể từ ngày nhìn thấy Tô Đình, bị đối phương nói lời kinh sợ, sau lần đó, thường thường buồn bực, thỉnh thoảng lại nổi giận, hoàn toàn không giống tính tình trầm ổn hỉ nộ không hiện rõ như thường ngày.
Chỉ vì từ trước đến giờ gia chủ luôn uy nghiêm, vì vậy tộc nhân Tôn thị đều nơm nớp lo sợ.
Với thói quen ngày thường, dù ông ta đang vô cùng mệt mỏi mà vẫn có rất nhiều chuyện cần lo lắng, nhưng vì tâm thần không yên, nên mọi chuyện cân nhắc cũng chỉ ở bề ngoài.
Những ngày qua, ông ta nghe nói nhà Trần Hữu Ngữ bị trộm, cũng nghe chuyện Tô Đình đi tới thần miếu, nhưng chuyện xảy ra trong hai ngày qua khiến ông ta thực sự không tĩnh tâm được, khó có thể nghĩ ra nguyên do trong đó, ông ta chỉ phát hiện được điểm khác thường, nhưng lại không thể nghiên cứu kỹ.
Hôm nay ông ta uống không ít thuốc, dường như cũng có tinh thần hơn một chút, miễn cưỡng có thể suy nghĩ tới mấy chuyện mà ông ta để ý.
"Ngày đó có lẽ Tô gia tiểu tử chỉ lừa ta."
"Hắn cũng coi như là một người thông minh, dựa vào mạnh mối thấy Tôn gia ta động thủ nhiều lần nên suy đoán ra trong cửa hàng có cơ duyên, nhưng cũng không hẳn đã bị hắn lấy ra."
"Muốn lấy ra đồ vật bên trong, cần có huyết thống Tô gia, mà huyết thống của hậu nhân Tô gia, tính đến nay đã trôi qua quá lâu, truyền thừa nhiều đời, tất cả đều đã phai nhạt, chỉ có thể mượn tay cao nhân để luyện ra tinh huyết đến."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

