Tô Đình ước lượng bạc trắng trong hộp một chút, tấm tắc nói: "Không ngờ hắn ta còn là một phú hộ ngầm."
Hộp gỗ không lớn, nhưng bên trong có không ít của cải.
Dưới đáy hộp là một tầng bạc nén, còn phía trên lại là ngân phiếu.
Triều đình Đại Chu từ nhiều năm trước tới nay luôn thái bình thịnh thế, tiền tài lưu thông, dĩ nhiên đã sinh ra tiền trang.
Nếu ở kiếp trước, trong mấy ngàn năm lịch sử Trung quốc cổ, phải đợi đến thời Tống mới xuất hiện tiền trang, rồi dần dần bắt đầu thịnh hành, nhưng hơn một trăm năm trước triều đình Đại Chu ủng hộ lập ra tiền trang, nên cũng có ngân phiếu.
Tuy nói triều đình Đại Chu nhiều năm nay thái bình thịnh thế, giá hàng hóa cũng khá cao, nhưng hơn 380 lượng này cũng là một bút của cải không thể coi thường.
Tiểu điếm của Trần Hữu Ngữ ở cách vách, chỉ kinh doanh buôn bán nhỏ, nhìn hắn ta ngày thường ăn mặc cũng khá keo kiệt, nhưng ai có thể ngờ hắn ta cũng là một phú hộ ngầm?
Cũng giống ở kiếp trước, những người làm phu hồ, làm công việc bẩn thỉu nhưng thu nhập cũng chưa chắc đã thấp hơn những người mặc quần áo ngăn nắp chỉnh tề vậy.
" Trần Hữu Ngữ này đúng là phát huy mấy chữ không lộ tiền của ra ngoài đến cảnh giới đại thành."
Sau khi cảm giác kinh ngạc của Tô Đình trôi qua, hắn ngẫm lại thì thấy cũng đúng, ngày thường kẻ này buôn bán không kém, lại không nỡ dùng tiền, có lẽ là tích góp mấy năm mới được như thế.
Huống chi, lần trước hắn ta được Tôn gia nhờ vả, tới cửa tới hỏi thăm chuyện khế ước, có lẽ cũng nhận được chút chỗ tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


