Chỉ là khi Tô Đình nhận ra chủ nhân của giọng nói này thì không khỏi nhíu mày.
"Là Trần thúc thúc."
Tô Duyệt Tần nhẹ giọng nói: "Ta phơi chăn trên đầu tường, chắc là hắn ta không thích, để ta đi thu lại."
Tô Đình giơ tay lên, cười nói: "Tỷ, ta đi thu là được, đi đi giúp ta xới bát cơm."
Tô Duyệt Tần gật đầu nói: "Cũng tốt, nhưng con người hắn ta luôn bụng dạ hẹp hòi, ngươi đừng để ý tới hắn ta quá nhiều."
Tô Đình cười nói: "Ta biết."
Kẻ gọi là Trần thúc thúc này, chính là Trần Hữu Ngữ.
Ngày thứ nhất khi hắn gặp gỡ Vương công tử, kẻ này từng tới cửa nói bóng gió, hỏi chút chuyện về khế ước cửa hàng, chắc cũng bị Tôn gia thu mua.
Mà càng quan trọng hơn chính là người này không chịu nổi việc để người khác tốt, thấy người ta tốt thì trong lòng luôn luôn ngột ngạt, dù cho bản thân không được lợi gì, hắn ta cũng phải nghĩ biện pháp quấy phá chuyện của người ta.
Năm đó phụ mẫu Tô gia mở tiệm thuốc làm ăn không kém, nhưng kẻ này vẫn luôn phải tìm chút chuyện vặt vãnh tới quấy rối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


