Giọng nói của Tô Đình từ phía sau truyền đến.
Tô Duyệt Tần đang ngồi trong viện không khỏi ngẩn ra, đó mới quay lại nhìn, bất ngờ nhìn thấy Tô Đình đứng ở trước cửa phòng.
Tô Duyệt Tần hơi ngạc nhiên, chợt hỏi: "Tiểu Đình, ngươi vừa đi đâu thế?"
Tô Đình nghe vậy, trong lòng lập tức biết được lúc trước biểu tỷ đã đi tìm mình, chỉ là không tìm được, rốt cuộc lần này hắn ở trong phòng tối bế quan đột phá, tốn hết mấy canh giờ, quá trình hơi lâu một chút, cũng có chút vượt qua dự liệu của chính mình.
"Không có chuyện gì, vừa nãy ta đi ra ngoài một chuyến, chỉ là có chút vội vàng nên không nói cho tỷ biết." Tô Đình đáp.
"Ừm." Tô Duyệt Tần khẽ gật đầu, không hỏi nhiều.
Nàng là một nữ tử rất thông tuệ, nàng có thể nhìn ra đầu mối, nàng cũng có thể nhận ra người đệ đệ vốn cùng với nàng sống nương tựa lẫn nhau dường như có điểm gì đó không giống lúc trước, còn có một số chuyện không thể nói thẳng.
Nhưng chính bởi vì nàng rất thông tuệ, cho nên nàng không tiếp tục mở miệng, không hỏi dò Tô Đình trở về từ lúc nào, cũng không hỏi dò Tô Đình trở về như thế nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

