Hắn khép cửa phòng lại, nhấc lên một cây gậy trúc, đi tới góc đông nam.
Nhắm mắt chốc lát, mới thấy Tô Đình mở to đôi mắt, quay người lại, dùng cây gậy trúc điểm tới mấy chỗ.
Càn khôn.
Lôi phong.
Thủy hỏa.
Sơn trạch.
Như lần trước, cây gậy trúc nhanh chóng hạ xuống, rơi ở mấy vị trí trong phòng.
Oanh một tiếng!
Trong phòng nứt ra một cái khe.
Ánh mắt Tô Đình ngưng lại, thả người nhảy vào trong!
Nhưng đường hầm tối đen trước mắt đối với hắn lại không khác gì đường lớn bằng phẳng, vô cùng sáng rõ.
"Đến rồi."
Nhìn về ánh sáng lộng lẫy màu lam ở phía trước, ánh mắt Tô Đình hơi ngưng tụ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-181962.png&w=256&q=75)