Nước ao gợn sóng từ từ bình phục.
Trên cây cột giữa ao, Tô Đình dùng hai tay hai chân ôm chặt cây cột kia, leo lên đến trên đỉnh, mở hộp ngọc ra.
Bên trong là đao sắt đen kịt khiến Tô Đình có chút thất vọng.
"Tổ tiên Tô gia đang khoác lác đúng không?"
Tô Đình than thở: "Còn thần quang vạn trượng? Còn tiên sắt thần trân? Kiếp trước ta nghiên cức sách cổ, luôn cảm thấy cổ nhân ghi chép có vẻ quá khuyếch đại, thích khoác lác, không ngờ cổ nhân ở thế giới này cũng yêu khoác lác."
Hắn thả hộp ngọc kia lên trên đỉnh cột đá, đưa tay thăm dò vào bên trong hộp ngọc, cầm lấy thanh đao sắt kia.
Đao sắt đen kịt lạnh lẽo.
Vào đúng lúc này, hắn chỉ cảm thấy Chân khí trong cơ thể lại có dấu hiệu rung động.
Hắn không khỏi buông tay ra, mới xua tan được ý lạnh kia.
Vẻ mặt Tô Đình đầy nghi ngờ, ngơ ngác nhìn chuôi thần đao này.
Sau một chốc, vẻ kinh ngạc cùng ngơ ngác trên mặt hắn từ từ đã biến thành vẻ vui mừng.
"Sắt tiên?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


