Tô Đình đi về phía trước.
Hắn phát hiện phía trước cũng không phải điểm cuối, con đường vẫn tiếp tục hướng về trước, thế nhưng ở đây, bên trái lại xuất hiện màn sáng màu xanh âm u.
Trong lòng Tô Đình vui vẻ hiểu ra.
Đường hầm phía trước vẫn đang không ngừng kéo dài về trước, không biết sẽ đi về nơi nào.
Nhưng trong lòng hắn mơ hồ suy đoán ra đây chỉ là biện pháp che mắt, dùng để mê hoặc.
Đường hầm phía trước có lẽ sẽ thông suốt bốn phương, còn có rất nhiều ngã rẽ, nối liền thành vòng, đủ khiến người xông vào cảm thấy như lạc vào mê cung vậy.
Mà Tôn gia có thể tìm ra một mặt vách tường giấu diếm phòng trống này từ trong đường hầm sâu hun hút này, cũng không biết là tốn bao nhiêu thời gian và sức lực.
Trong Tôn gia không có người trong tu hành, có thể tưởng tượng ra bọn hắn ở trong đường hầm âm u này, lúc đầu nhất định là không thu hoạch được gì. Nhưng Tôn gia có kiên nhẫn, rốt cục vẫn tìm được phòng trống bên trái đường hầm, tiếp theo đục xuyên ra một mặt vách tường này để tiến vào trong đó.
"Bên trong có cái gì?"
Trong lòng Tô Đình vô cùng cẩn thận, dù sao người Tôn gia đã từng tới nơi này, khó tránh khỏi sẽ lưu lại bẫy rập.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
