Nhưng một đường đi tới cũng không gặp được bất kỳ dấu vết gì hắn muốn.
Phóng tầm mắt nhìn khắp, trên đất đầy bụi bặm, lá khô, cùng với tro tàn, không có dấu chân người.
"Xem ra Tôn gia đã thật lâu chưa tới?"
Trong lòng Tô Đình lóe lên qua một suy nghĩ như vậy, hắn chậm rãi cất bước, một bước lại một bước, lưu lại trên phiến đá vết chân rõ ràng.
Hậu viện có vài gian phòng, hắn đẩy ra một gian ở trước mặt này.
Đẩy cửa ra, bên trong toàn là bụi, được ánh mặt trời chiếu xuống từ giếng trời, từng hạt bụi lại có vẻ càng rõ ràng.
Tô Đình che miệng, bước vào trong phòng.
Hắn hơi nhắm mắt, chợt thả ra cảm giác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-995793.png&w=256&q=75)