Tô Đình nghe vậy, trầm ngâm nói: "Vãn bối cũng nghĩ tới, trước đây vẫn luôn nghi hoặc, nếu Phương Khánh vững tin thần phật, vì sao không nghĩ tới chuyện mời người tu hành có đạo hạnh cao thâm đi vào trong ngục luyện hóa sát khí?"
Tùng lão khẽ lắc đầu, nói rằng: "Thứ nhất, dù sao hắn cũng là quan viên triều đình, từ trước đến giờ trên chốn quan trường vốn có minh không ít tranh ám đấu, thỉnh cầu đạo nhân hoặc hòa thượng đến lao ngục để luyện hóa sát khí có ảnh hưởng rất lớn, bất lợi tới con đường làm quan của hắn. Dù sao ở trong triều đình có không ít quan văn luôn khịt mũi con thường đối với câu chuyện quỷ thần xưa nay."
"Thứ hai là bởi vì người tu hành chân chính có đạo hạnh có thể luyện hóa sát khí, rất hiếm xuất hiện ở nhân thế, một đời này Phương Khánh quen biết người tu hành, tính cả ngươi cùng ta, thậm chí Thanh Bình, cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay."
"Nhưng quan trọng nhất chính là người tu hành không muốn vào chốn lao ngục."
Tùng lão nói câu cuối cùng vô cùng nghiêm túc và trầm trọng.
Mà Tô Đình nghe đến đó, trong lòng lại bừng tỉnh, nhưng mặt khác lại càng mờ mịt, hỏi: "Hiện nay việc tu hành tuyệt đối không phải là giả, vậy vì sao môn sinh Nho gia coi tu hành là mịt mờ, nói người tu hành chúng ta lừa gạt người đời?"
Tùng lão khẽ lắc đầu, nói: "Thiên Đình pháp chỉ không thể hiển pháp đến nay đã nhiều năm, trong đó rốt cuộc có nguyên nhân gì, lão phu chỉ là một người coi miếu, tự nhiên cũng không hiểu rõ. Chỉ là, mấy trăm năm qua, thần tiên trên trời chưa từng hạ giới, chỉ có tượng thần ở miếu thờ được cúng bái hương hỏa mới tình cờ có thể hiển linh ra."
Nói xong, ngữ khí của Tùng lão trầm thấp, nhìn về phía Tô Đình, nói: "Mà ngươi chính bởi vậy nên sau này không dễ tiến lên."
"Ta?" Tô Đình chỉ vào mũi mình, kinh ngạc nói: "Ta lại làm sao? Chuyện này mắc mớ gì đến ta?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


