Trên khuôn mặt tiểu tinh linh đều là mê hoặc, nói: "Ông ấy lại không đoạt Long Hổ Huyền Đan, cũng không ỷ vào đạo hạnh cao thâm để giết ngươi, mà lại chọn rời đi luôn, vậy tại sao lại muốn mượn đao giết người? Nếu thật sự muốn giết người, chỉ cần tiện tay giết là được mà."
Tô Đình vuốt thần đao, xa xôi nói: " Không phải ông ta đã nói rõ rồi sao? Ta biểu diễn dấu ấn cho ông ta xem, coi như hữu duyên với ông ta, mà lần này ông ta không giết người, cũng không đoạt Long Hổ Huyền Đan, coi như kết thúc đoạn duyên phận này."
Tiểu tinh linh nghe thế mới bừng tỉnh, nói: "Đúng rồi, người tu hành các ngươi còn rất để ý duyên phận, thế nên ông lão kia mới rời đi luôn. Chỉ có điều, sau khi duyên phận kết thúc, ông ta lại nhìn ngươi không hợp mắt, nên để người khác đến giết ngươi! Kỳ thực chuyện này cũng bình thường, dù sao chính ta cũng cảm thấy ngươi không hợp mắt."
Tô Đình cười lạnh một tiếng, không mở miệng.
Tiểu tinh linh ngồi ở trên phong châu, có chút tiếc nuối, nói: "Đáng tiếc lúc đó muốn cò kè mặc cả, không trực tiếp đi với ông ta, trái lại ở lại chỗ này cùng ngươi, bây giờ phải lo lắng sợ hãi, chờ một lúc còn không biết có thể bị người chộp tới ăn thịt hay không đây."
Tô Đình cả giận nói: "Ta không biết chờ một lúc nữa ngươi có bị người khác bắt để ăn không, nhưng ta biết, nếu ngươi còn nói nữa, hiện tại ta sẽ ăn ngươi."
Tiểu tinh linh hừ một tiếng, quay đầu đi.
Tô Đình nhìn hai người trên vách tường, ánh mắt nghiêm túc, nói: "Mượn đao giết người? Đao này cũng không quá sắc bén gì? Chỉ sợ là đưa tới đá mài dao cho ta. . ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



