Sau lưng lão đạo nhân trúng một kiếm làm ông ta gục xuống lò luyện đan.
Người trung niên đứng ở sau lưng của ông ta muốn lại bổ thêm một kiếm.
Nhưng lão đạo bỗng lấy lại sức lực, phất trần quét tới phía sau, tơ trắng lan ra đầy trời.
"Lý Dĩnh Huy!"
"Là ngươi?"
Ánh mắt lão đạo nhân ngưng lại, lộ ra vẻ hoảng sợ, hiển nhiên ông ta đã từng nghe thấy cái tên này, sắc mặt ông ta không ngừng biến ảo, cuối cùng hít sâu một hơi, nói: "Là ta nhìn người không rõ, hôm nay lão đạo không muốn Long Hổ Huyền Đan này, tất cả thuộc về ngươi, không tranh cướp cùng ngươi nữa."
"Muộn rồi."
Huyết tán nhân cười nói: "Chúng ta vốn có đạo hạnh xấp xỉ, bản lĩnh cũng tương đương, khó phân cao thấp, nhưng hôm nay ngươi đã bị trọng thương, không phải địch thủ của ta, vậy vì sao ta phải giữ cho ngươi một mạng? Bây giờ ta thuận tay giết ngươi, bớt đi một kẻ thù, càng tránh được tin tức truyền ra ngoài, có thể cắt đứt hậu hoạn, lại thu được tất cả bảo bối, chẳng lẽ không phải càng tốt hơn sao?"
Nói xong lời này, hắn vung kiếm lên.
Trên thân kiếm có bám một tầng huyết quang!
Xèo một tiếng!
Lão đạo dùng phất trần quét tới, chặn lại một kiếm dính huyết quang này.
Chỉ là tơ trắng lập tức đứt đoạn.
Chỉ còn sót lại chuôi phất trần để chặn lại mũi kiếm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

