Bốn chữ truyền vào tai!
Con ngươi Tô Đình co rụt lại, nhưng lại không chút biến sắc, chỉ nhìn về phía Đinh Ngôn rồi hỏi từng chi tiết nhỏ.
Đinh Ngôn không dám giấu diếm, chỉ cần chuyện mà hắn biết đều sẽ nói hết không ra.
Tô Đình nghe qua, chỉ hơi làm trầm ngâm, nói: "Chuyện này ta đã biết."
Trong lòng Đinh Ngôn mừng thầm, dập đầu nói: "Đa tạ tiên sinh."
Tô Đình tựa như cười mà không phải cười, nói: "Lại chơi thủ đoạn ở trước mặt ta? Ta còn không đồng ý với ngươi, ngươi cũng đừng tưởng rằng nói tiếng cám ơn là ta không tiện thoái thác."
Đinh Ngôn lập tức nghiêm mặt, thấp giọng nói: "Không dám."
Hắn cúi đầu, thần sắc phức tạp, nhưng trong lòng cũng thở dài tràn ngập tiếc nuối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



