Hà công tử- Hà Vân Phương, từ Linh Khê đến đây, hôm nay ở tạm Tô gia.
"Đó chỉ là một bức tranh, thật sự có thể giết người sao?" Trong lòng Tô Lập hơi thấp thỏm.
"Bức tranh đó đã nhiều lần đổi chủ, chủ nhân mấy lần trước đều rơi xuống hoàn cảnh khốn cùng chán nản, sau đó mấy lần, người tiếp nhận lại đều mất mạng, tất cả đều bị chết rất thê thảm."
Hà Vân Phương nói rằng: "Bức tranh này nhiều lần gây ra mạng người, cuối cùng bị nhận định là hung vật, đưa lên Vô Sinh thiền tự trấn phong đến nay đã hai năm rồi."
"Ta phải bỏ ra giá cao mới mua được bức tranh này."
"Người thiền sư kia đã nói bức tranh này rất hung hãn, ban ngày sẽ như vật thường, mà buổi tối sẽ làm ác, chỉ vì bị xá lợi Thiền Sư đời trước trấn phong nên ban đêm mới có thể trấn áp."
"Ta vội vã mua về, buổi tối cũng không dám lấy đi xá lợi, bây giờ sắc trời đã tối, không có xá lợi trấn phong, bức tranh đó làm ác, hắn chắc chắn phải chết."
Thấy rõ Hà Vân Phương tự tin như vậy, Tô Lập cũng thở phào nhẹ nhõm, nói: "Hi vọng như vậy."
Nhưng hình như hắn lại nhớ tới cái gì, nên thấp giọng nói: "Chỉ là hại chết hắn, hai người chúng ta chẳng lẽ không có tội?"
Hà Vân Phương cười ha ha nói: "Có tội tình gì? Ngươi lấy đao làm thịt hắn sao? Việc này căn bản không quan hệ gì tới chúng ta cả!"
Hắn phất phất tay, không hề để ý, ngược lại nghĩ tới một chuyện, nói rằng: "Chỉ là, nói đi cũng phỉa nói lại, ta thay ngươi trừ đi tâm ma này, để ngươi không còn mất tinh thần, lấy lại tự tin, cũng giống như cứu ngươi sống lại, ngươi có gì muốn nói?"
"Ta. . ."
"Lời cảm kích chẳng có tác dụng gì. Không bằng. . ."
"Không bằng để hắn lấy thân báo đáp cho ngươi?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


