Khi Tô Đình nhận được tin tức này cũng cảm thấy hơi kinh ngạc, nhưng cũng coi như nằm trong dự liệu.
Đinh Nghiệp có diện mạo thanh chính, chòm râu đen như mực, thân cao trung bình, hơi nhỏ gầy.
Nhìn tuổi tác hắn ta cũng đã hơn bốn mươi tuổi, sắp tới năm mươi, làm quan nhiều năm, rất có khí độ.
Chỉ là ở trước mắt Tô Đình, hắn ta thật sự không tỏ vẻ mình là Huyện thái gia, mà ngược lại có vẻ khá ôn hòa và thân cận.
"Tô tiên sinh đi tới Khảm Lăng, hôm qua Đinh mỗ mới biết, đúng là thất lễ."
"Đinh đại nhân khách khí rồi." Tô Đình cười nói.
"Mẹ già mắc trọng bệnh, Đinh mỗ lại không thể về nhà thăm viếng, trong lòng luôn lo lắng không yên, rất sợ sẽ xảy ra chuyện sinh ly tử biệt, thế nên ngày đêm không thể an nghỉ."
Đinh Nghiệp cảm thán nói: "Nếu không có Tô tiên sinh ra tay cứu giúp, chỉ sợ Đinh Nghiệp sẽ thương tiếc cả đời."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


