Tô Đình vừa mới đi vào, đã ngay lập tức bị người của Tô Lập cố tình gây xích mích, không hiểu ra sao đã khiến chúng người phẫn nộ.
Đám người quanh thân kia cách xa Tô Đình ba bước, không muốn đứng gần, giống như cả đám xấu hổ vì việc đứng chung cùng người này.
"Bảo sao hay vậy, không có chút chủ kiến."
Tô Đình cắn một miếng chuối tiêu, cũng không thèm nhìn đám thư sinh trẻ tuổi xung quanh, chỉ nhìn về phía mấy tên cách đó không xa kia.
Những tên kia dường như đã thỏa thuận xong cách đuổi hắn ra khỏi hội thơ, còn lấy kỳ danh là "Quân tử động khẩu không động thủ", đang muốn để một đám hạ nhân tới đánh đuổi hắn.
Tô Đình lại cắn một miếng dưa chuột, trong lòng thầm nghĩ, nếu việc này truyền lại Lạc Việt quận, đừng nói gia hỏa Thanh Bình có gương mặt nhìn như trung hậu mà trong lòng toàn ý xấu kia, ngay cả Tùng lão sợ là cũng muốn chê cười chính mình một trận.
Khi hắn đang nghĩ như vậy, thì đã có một thanh niên dẫn theo bốn, năm gia đinh đi tới.
Bốn, năm tên gia đinh này chỉ là hạ nhân, đều chưa từng luyện qua võ nghệ, Tô Đình tự nhiên không sợ.
Nhưng đây là hội thơ, nếu động thủ thì biến thành quá tầm thường.
Huống hồ có hàng trăm cặp mắt đang đổ dồn vào, nếu hắn vận dụng đạo thuật thì ảnh hưởng quá to lớn.
Lúc đầu Tô Đình cũng không muốn động thủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

