Tô Đình nói nhỏ: "Là dùng chỉ pháp để viết?"
Ánh mắt của hắn nghiêm nghị, vận chuyển Chân khí tới hai mắt.
Hắn nhìn chữ viết trên phiến đá.
Đó là chỉ pháp.
Người viết chữ dùng kiếm chỉ làm đầu bút, dùng pháp lực làm mực, cũng dùng tới kiếm ý.
Tô Đình nhìn mấy hàng chữ này, thần sắc dần thay đổi.
Trong lòng hắn dĩ nhiên rõ ràng, đây là cơ duyên mà đạo sĩ kia lưu lại.
Năm xưa kiếm ý còn sót lại của cao nhân kiếm đạo- Cổ Kiến Uyên tuy rằng bị đạo nhân kia lấy đi, nhưng đạo nhân này dùn kiếm ý để bản thân sử dụng viết xuống đoạn chữ viết này.
Đoạn chữ viết này có chứa kiếm ý mà Cát Chính Hiên lĩnh ngộ được!
. ..
"Năm xưa Ngô sư thu nạp kiếm ý ở đây, bây giờ tiểu đạo thu hồi kiếm ý, cũng là duyên phận nhân quả, mong người đến sau chớ trách."
"Quả nhiên trong lời nói có huyền cơ."
Một câu này, Tô Đình vẫn chưa phát hiện ra điều gì, nhưng trước mắt xem ra, vị đạo nhân tên là Cát Chính Hiên này nghĩ mình đã lấy đi cơ duyên trong kiếm các, nên hơi cảm hổ thẹn, vậy nên vẫn lưu lại cơ duyên cho người đến sau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

