Trong lòng Tô Duyệt Tần hơi kinh hãi, không khỏi nhích tới gần bên người Tô Đình.
Ánh mắt Tô Đình hơi ngưng tụ, thân thể hơi nghiêng đi, bảo vệ biểu tỷ ở phía sau, lại sờ tay vào ngực, nắm chặt Ngũ Hành Giáp.
Đinh nhị gia đột nhiên đập bàn, giận dữ nói: "Không được vô lễ, Tô tiên sinh chính là thần y cứu mẫu thân, còn không nhanh làm lễ cảm tạ?"
Vị Đinh lão tam kia cúi đầu, nhìn Tô Đình, gật đầu nói: "Tuổi không lớn lắm, y thuật cũng không cạn."
Nói xong, hắn nhìn về phía Đinh nhị gia, lạnh nhạt nói: "Nhìn thấy chưa, ta không trở về vẫn có người cứu đấy. Nếu ta trở về, mà không ai có thể cứu thì vẫn là không cứu được. Về sau nương lại bị thế thì ngươi đừng để người tới quấy nhiễu ta luyện công nữa. . ."
Sắc mặt Đinh nhị gia khó coi, không ngừng biến ảo.
Đinh lão tam nhìn Tô Đình một cái, lại quay sang nhìn Tô Duyệt Tần, ánh mắt mờ sáng, nhưng cũng không nhiều lời, chỉ cầm lên một món ăn khác trên bàn, vừa ăn vừa đi vào bên trong.
Tình cảnh yên tĩnh lại.
Đinh nhị gia đứng dậy đến, than thở: "Vị tam đệ này của ta luyện võ thành si, không hiểu lễ nghi, ngay cả mẫu thân thương yêu hắn nhất bị bệnh nặng, mà hắn vẫn coi như không có chuyện gì, thật sự khiến chư vị chê cười rồi."
Tô Đình khẽ cau mày, chỉ nhìn lên đống lộn xộn trên bàn, khoát tay áo một cái rồi nói: "Quên đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



