Tiên bảo đột nhiên dừng lại, chợt rơi xuống biển.
Vị Đại Chân Nhân kia không chừng thở dốc, trong mắt còn đầy vẻ hồi hộp, và vẻ nghĩ mà sợ.
Nếu như khi nãy thật sự đánh chết đạo sĩ trẻ tuổi này, chờ Tô Tân Phong tới, hậu quả tất nhiên là không chịu nổi.
Nhưng lúc trước sao viên minh châu này lại hóa thành tiên bảo, thậm chí mình không thể khống chế?
Đây dù sao cũng là một vị Đại Chân Nhân, trong lòng hơi trầm xuống, đã hiểu là có người mượn tay hắn ta.
Cho dù là Bán Tiên, cũng tuyệt không thể nào làm được trình độ như vậy, đối phương hẳn là tiên thần.
"Chuyện lần này dừng ở đây."
Đại Chân Nhân kia không dám ở lại thêm, nói ra: " Sư tôn Tô Tân Phong của ngươi chưa có thể bắt được ta, ta cũng không muốn truy trách thêm."
"..."
Dư An cũng rất kinh ngạc.
Lúc trước hắn đã cảm nhận được nguy cơ sinh tử.
Nhưng trong nháy mắt nguy cơ này đã tiêu tán đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-181962.png&w=256&q=75)