Một chiếc xe ngựa đậu ở chỗ này.
"Tiểu Đình."
Tô Duyệt Tần thấp giọng gọi: "Đây chính là nhà mà Tùng lão để đệ tới trị liệu sao? Đệ chắc chắn chứ?"
Tô Đình vẫy vẫy tay, nói: "Ta cũng không biết, hơn nữa Tùng lão tự mình cũng không biết, ông ấy chỉ để ta tới giúp một tay, nhìn tình huống, có thể trị thì trị, không thể trị thì thôi."
Tô Duyệt Tần nói: "Nếu thế chúng ta sẽ không bị coi như kẻ lừa đảo tới cửa hết ăn lại uống chứ?"
Nàng làm người thông tuệ, năm đó phụ mẫu Tô gia vẫn còn sống, nàng cũng thường giúp đỡ việc kinh doanh buốn bán, có tiếp xúc qua một vài người, nghe qua một chuyện, ngược lại cũng nghĩ hiểu.
Tô Đình lắc lắc tay, cười nói: "Nhìn thấy xe ngựa của chúng ta không? Ai cũng biết, có thể có xe ngựa như vậy thì tuyệt không phải gia đình bình thường. . . Dù cho người Đinh gia này không tin được ta, nhưng cũng sẽ không tùy tiện đuổi ta đi, trừ phi sau khi Đinh lão phu nhân bị bệnh đã khiến Đinh nhị gia này phát điên rồi."
Nói xong, hắn đưa tay vỗ vỗ con ngựa trắng này, cười nói: "Đây chính là giấy thông hành."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


