Thậm chí chưa nói tới bán tín bán nghi.
Tin ba phần, giữ lại bảy phần.
Đối với Tiên gia cổ lão như Quảng Nguyên Cổ Nghiệp Thiên Tôn chỉ cần một bàn tay, đã có khả năng bóp chết chính mình, Tô Đình đều bán tín bán nghi, không dám tin hết, huống chi là một kẻ hoàn toàn đứng ở phe đối lập, mà lại chưa chắc đã là đối thủ của mình như Thanh Phong.
Không phải đối thủ của Tô Chân Quân lại muốn dùng ngôn ngữ che đậy.
"Ngươi đoán xem ta tin mấy phần?"
Tô Đình chắp hai tay sau lưng, chầm chậm nói: "Ngươi nói những lời này chưa hẳn đều là thật, nhưng Tô mỗ không biết lời nào là thật, lời nào là giả. . . Nếu như ngươi là Quảng Nguyên Cổ Nghiệp Thiên Tôn, ít nhất Tô mỗ phải biểu hiện ra dáng vẻ vững tin không thể nghi ngờ, nhưng ngươi chưa hẳn có thể thắng được Tô Đình ta, lão tử tin ngươi cái quỷ!"
Vẻ mặt Thanh Phong vẫn như thường, chậm rãi nói : "Các tông các phái, đều đợi sau khi ngươi thành tựu Chân Tiên mới chân chính xác nhận ngươi là quân cờ quan trọng của Thiên Đế. Nhưng trước khi ngươi đắc đạo thành tiên, ta đã phát hiện ra, lúc kia, dù Thiên Đế có ý muốn bảo đảm ngươi, nhưng ta làm Chân Tiên, muốn diệt ngươi, cũng chỉ cần phất tay thôi. . ."
Tô Đình nhíu mày nói ra: "Ngươi muốn nói cái gì?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


