Trên quan đạo, một chiếc xe ngựa từ từ chạy tới.
Hai con ngựa kéo xe đều vô cùng thần tuấn, trạng thái ngang nhiên, đặc biệt là con bên trái, toàn thân trắng như tuyết, đây là một bảo mã.
Mà làm người ta phải trố mắt ngạc nhiên chính là một bảo mã như vậy, kể cả con ngựa tốt màu nâu bên cạnh lại đồng thời dùng để kéo xe, có thể nói là vô cùng phung phí của trời.
"Một đường này đi quá là thuận lợi."
Tô Đình thở dài một hơi, thầm nói: "Ta còn tưởng một đường này nhất định gặp phải vô số khó khăn trắc trở, lên xuống chập trùng, đặc sắc vạn phần chứ."
Hắn vốn nghĩ mình mới bắt đầu tu hành, kiếp số sẽ liên tiếp kéo đến, dù không có yêu ma quỷ quái chặn đường, sợ là cũng sẽ có cường đạo giặc cướp đánh cướp, nên đoạn đường ngàn dặm này sợ là cũng sẽ không bình tĩnh.
Nhưng không ngờ một đường chạy mãi 700 dặm, lại thật sự gió êm sóng lặng.
Điều này khiến Tô Đình vốn có lòng chuẩn bị không khỏi xuất hiện cảm xúc phức tạp, dường như hắn vừa thở phào nhẹ nhõm, lại vừa có chút tiếc nuối thất vọng, dường như có chút ngạc nhiên, đến cuối cùng lại là thoải mái, hoặc là nói mất cảm giác.
Dù sao dưới triều Đại Chu cai trị, bây giờ vẫn được tính là thái bình thịnh thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


