Tô Đình thấy rõ cấp tốc của con ngựa kia, nó chạy nhanh đến mức kinh người, hai mắt không khỏi sáng lên.
Không cần nhiều lời, Tô Đình biết người đến là ai.
Đường gia đại công tử!
Thuở nhỏ người này bị bệnh đậu mùa, nhưng lại không chết, ở trên mặt lưu lại rất nhiều vết rỗ, hơn nữa ngũ quan của hắn ta vốn không đoan chính, nên khiến hắn ta có vẻ khó coi.
Có lẽ chính bởi vì như vậy nên Đường công tử này mới yêu thích người có khuôn mặt đẹp, dù trong nhà hắn ta đã thê thiếp thành đàn, nhưng ở bên ngoài vẫn cứ lưu luyến nơi phong nguyệt, đồng thời, hắn ta còn thích nhất học đòi văn vẻ!
Mà nhìn một thớt bảo mã này, Tô Đình có thể kết luận toàn bộ Lạc Việt quận cũng chỉ có một thớt!
Dù cho là Tôn gia chủ đều không có vật cưỡi như vậy!
Bởi vì con ngựa này tất nhiên là có giá trị không nhỏ, mà trừ bỏ vị công tử phá sản này, ở Lạc Việt quận sẽ không có ai vì một con ngựa mà bỏ ra giá tiền quá cao!
. ..
"Vương thúc thúc, khoan hãy động thủ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



