Con ngựa này có giá trị không nhỏ, mà Tô Duyệt Tần vẫn luôn tiết kiệm, cũng thực sự rất để ý, hơn nữa đây là ngựa mà mình đã mua, ngược lại cũng có ý bảo vệ tý, coi nó như bảo vật vậy.
Đường xá còn xa, con ngựa này kéo cả một chiếc xe, đúng là cần ăn uống no đủ.
Muốn con ngựa kéo xe, lại không muốn cho con ngựa ăn cỏ, động tác này thực sự không thể làm.
Tô Đình điều khiển xe ngựa bằng tốc độ rất nhanh, chạy gần nửa dặm mới thấy lối rẽ, hắn không đi dọc theo quan đạo, trái lại quẹo vào lối rẽ.
"Vốn tưởng rằng không đến, có thể để ta ung dung lên đường, đi tới Khảm Lăng."
Tô Đình nhếch miệng hiện ra ý cười, thấp giọng lẩm bẩm: "Tiếc là không làm gì được, còn tưởng là thật sự có kẻ đi tìm cái chết trước."
. ..
Đám cỏ cách cũng không xa, quẹo vào đường nhỏ đi thêm mấy chục bước là đến.
"Tiểu Đình, sao đệ đánh xe nhanh thế?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
