Khương Vệ Dân hiện tại cực kỳ dị ứng với bất cứ ai hay việc gì liên quan đến Trình Văn. Anh ấy hừ lạnh một tiếng về phía Cố Thanh Thành: "Vừa hay, cậu về chuyển lời giùm tới Trình Văn, chiều nay chúng tôi sẽ kéo qua tận nhà từ hôn rồi dọn sạch đồ hồi môn về. Bảo hắn cứ ở nhà mà chờ, chờ tôi qua đánh gãy chân hắn!"
Cố Thanh Thành nghe xong mà mừng như mở hội, hệt như vừa được sét đánh trúng gáy... Tiểu tiên nữ muốn từ hôn... Tiên sư nó chứ, ông trời cuối cùng cũng chịu mở mắt rồi!
Tuy không rõ nguyên do nhưng chắc chắn là do Trình Văn tồi tệ. Cố Thanh Thành vội vàng phân bua: "Em với Trình Văn cũng chẳng thân thiết gì đâu! Chẳng qua là từng giao thủ vài trận ở đại hội võ thuật thôi. Biết trước hắn là loại cặn bã như thế này, em đã ra tay đấm cho hắn vài cú giúp anh rồi."
Sắc mặt Khương Vệ Dân có phần dịu lại nhưng giọng điệu vẫn lạnh như băng: "Đừng có nhận anh em bậy bạ. Dân chân đất chúng tôi không dám trèo cao làm họ hàng với các cậu."
Cố Thanh Thành lúc này đâu dám ngoái nhìn Khương Nhượng, sợ bị cô đánh giá là kẻ thiếu đứng đắn. Nhưng cái bản mặt anh hễ cười lên một cái là lại hiện rõ vẻ ngông nghênh: "Xe chú Hai Triệu chẳng biết sửa đến bao giờ đâu, hai người cứ lên xe tôi đi cho nhanh."
Khương Nhượng không muốn đi nhờ xe anh nhưng Khương Vệ Dân thì có chút do dự. Anh ấy chỉ muốn nhanh chóng sang bên đó để giải quyết dứt điểm chuyện hôn sự của em gái.
Cố Thanh Thành nhìn thấu sự đắn đo của Khương Vệ Dân liền nhanh tay mở sẵn cửa ghế sau: "Tôi lái xe vừa nhanh lại vừa êm, đảm bảo đúng một tiếng là đưa hai người tới Lạc Thành."
Diệp Song Hoa vội vàng hỏi cô đang làm việc tốt lành sao tự dưng lại xin nghỉ, đã bàn bạc với người nhà họ Trình chưa?
Khương Nhượng cười khổ: "Chủ nhiệm Diệp, cảm ơn Chủ nhiệm suốt ba năm qua đã nâng đỡ, chiếu cố cháu. Cháu muốn hủy hôn với nhà họ Trình, công việc này cứ để người nhà bọn họ tiếp quản lại đi ạ. Hôm nay cháu cùng anh trai sang nhà họ Trình dọn đồ hồi môn về, phiền bác đi cùng làm nhân chứng phân chia tài sản giúp cháu, tránh để sau này lời ra tiếng vào không rõ ràng."
Hỏi rõ ngọn ngành mới biết hóa ra Trình Văn đã lỡ phải lòng với chị họ của Khương Nhượng, đợt này về nhà nhất quyết không chịu đăng ký kết hôn. Diệp Song Hoa không khỏi tiếc nuối thay cho cô, liền gật đầu đồng ý đi làm nhân chứng.
Đến nhà họ Trình, không ngờ Bạch Ngọc Trúc cùng Khương Tương lan cũng đang ở đó.
Khương Nhượng dù tính tình có lành như đất thì lúc này cũng bốc hỏa, cô cười nhạt: "Trình Văn, chúng ta đúng là chưa đăng ký kết hôn nhưng cỗ bàn thì đã làm rồi. Tôi còn chưa bước chân ra khỏi cái nhà này đâu, mà anh đã vội dắt Khương Tương Lan về rồi à? Anh định để cô ta làm nhân chứng cho anh đấy à?"
Khương Nhượng chưa bao giờ gắt gỏng với Trình Văn như vậy, Trình Văn vô thức lên tiếng giải thích: "Họ đến đột ngột quá, anh không biết."
Khương Vệ Dân từ bên ngoài lao xộc vào, trên tay lăm lăm một viên gạch to tướng, chực phang thẳng vào trán Trình Văn: "Đồ vô liêm sỉ, xem tao có phang chết tươi mày không!"
Kiếp trước Khương Vệ Dân vác rựa đốn củi, kiếp này Khương Nhượng ở nhà cản lại nên anh ấy mới đổi sang viên gạch, cô cũng đến chịu thua với cái tính khí nóng nảy này của anh trai.
"Anh! Hôm nay anh mà phang viên gạch này xuống là Trình Văn tóm anh giải lên đồn công an ngay đấy. Cha thì đang bệnh, chị dâu lại yếu ớt, cái nhà này anh định vứt hết cho một mình em gánh vác đấy à?"
Bả vai Khương Vệ Dân run lên, viên gạch tụt khỏi tay rơi bộp xuống đất. Anh vung tay thụi mạnh mấy đấm sấm sét vào mặt Trình Văn.
"Mấy người nghe cho rõ đây! Là do Trình Văn hai lòng trước, lén lút sau lưng em gái tôi đú đởn với Khương Tương Lan, chứ chẳng phải lỗi tại em gái tôi! Sau này ai dám thêu dệt tin đồn nhảm nhí về em gái tôi thì cứ liệu chừng cái nắm đấm của Khương Vệ Dân này!"
Mắt Khương Nhượng đỏ hoe. Có anh trai đứng ra che chở thật là thích. Kiếp trước vì cái loại người như Trình Văn mà cô kéo theo cả gia đình vào bi kịch, cái danh "vợ cũ ác độc" kiếp này cô quyết không gánh nữa.
Mẹ Trình thấy tình hình này biết Khương Nhượng sẽ không quay đầu lại nữa, bà ta hỏi lại một lần: "Nhượng Nhượng, con thật sự không muốn đăng ký kết hôn sao?"
Khương Nhượng đáp: "Là Trình Văn đề nghị không đăng ký trước, còn thừa nhận người hắn thích là Khương Tương Lan nên cháu mới dứt khoát không đăng ký nữa. Hôm nay chúng ta cứ bàn giao sòng phẳng mọi thứ, cháu với nhà họ Trình từ nay đường ai nấy đi. Người làm chứng bên nhà bác đâu rồi ạ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)