Beta: Khánh Vân
Sinh thời, Tưởng Nguyên sống một đời vinh quang nở mày nở mặt, sau khi mất đi cũng được vạn người đưa tiễn trang trọng hiếm thấy.
Chiếc xe tang màu đen đi đầu, bức ảnh thờ đen trắng của Tưởng Nguyên lão gia đặt ở đó, bắt mắt mà rõ ràng, xung quanh ảnh chụp được bao bọc bởi một vòng hoa trắng. Mà ở phía sau, có hơn trăm chiếc xe hơi chạy theo, trên đầu của mỗi chiếc xe đều có một đoá hoa trắng, dòng xe ấy an tĩnh chạy có trật tự tạo thành một dòng xe thẳng tắp dài vô tận.
Tưởng Nguyên cả đời đa tình, những tình nhân của ông trước kia cũng đến đưa tiễn, bọn họ đều đi theo ông đã lâu nên hôm nay mới có được đãi ngộ đặc biệt này. Đương nhiên, sáu đứa con của ông cũng đều có mặt, không vắng một ai. Tưởng Diễn là người thừa kế được mọi người công nhận của Tưởng gia, đương nhiên lúc này anh ngồi ở xe chính, trong tay ôm hũ tro cốt của cha mình.
Tưởng Diễn mặc một bộ đồ đen, đầu tóc chải chuốt tỉ mỉ, khuôn mặt vốn luôn ôn hoà trước đây vào lúc này lại trở nên vô cùng lạnh lùng nghiêm túc, đôi mắt anh hơi nheo lại, nhìn ra ngoài cửa sổ như đang suy tư gì.
Tưởng Nguyên như thế, cho nên mỗi lần đến thăm, phòng bệnh đều không thiếu người. Thậm chí đến những ngày cuối khi bệnh trở nặng, chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt ICU, cách tấm cửa kính cũng phải đến nhìn vài lần mới tính là tốt.
Một người như ông, có những yêu cầu như vậy cũng không tính là quá phận.
Nhưng cho dù như vậy, Tưởng Diễn vẫn cảm thấy rất bất an. Không biết tại sao, cho dù anh đang nắm quyền, cho dù tất cả mọi người đều công nhận anh là người thừa kế, cho dù có không ít tính toán, nhưng anh vẫn cảm thấy bất an như cũ.
Có lẽ là thứ anh mong muốn bấy lâu nay sắp giành được trong tay, nên có một loại cảm giác không chân thật khiến cho anh cảm thấy bất an, cần phải nhanh chóng nắm giữ được toàn bộ mới tốt.
Bảy ngày, vẫn còn bốn ngày nữa.
- --
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



