Beta: 如意 Như Ý
Lưu Vận hẹn Tô Anh vào buổi tối, Tô Anh cũng không sốt ruột. Sáng sớm hôm nay, Tô Anh mang xương rồng đi đến chợ hoa.
Mấy ngày không tới, chợ hoa lại có thêm một đám hoa mới, đáng tiếc Tô Anh tới tới lui lui cũng chỉ tìm được sáu cây hoa có thể nói chuyện, nhưng lại có một chuyện khác khiến cho cô chú ý... Là có người bày sạp ở ven đường, nhưng chỉ bán các loại hạt giống hoa cỏ.
Nhìn thấy mấy loại hạt giống này, làm Tô Anh từ trước đến nay chỉ mua hoa, đột nhiên muốn mua chút hạt để về gieo trồng. Cũng không phải nguyên nhân đặc biệt gì, chỉ là cô muốn xem thử thực vật được gieo trồng, nuôi dưỡng bằng "tâm của thực vật" có khác biệt gì so với bình thường hay không?
Ông chủ nói: “Cái này hả, tôi cũng không biết, phát hiện được vào lúc thu dọn phòng khi cha tôi qua đời. Ban đầu cảm thấy hạt giống này đặc biệt nên thử gieo trồng qua vài lần, đáng tiếc cũng chưa thành công, hạt giống trực tiếp nát ở trong đất, ngay cả mầm tôi cũng chưa từng thấy. Tôi bày bán tại đây đã lâu, khách hàng đến mua cũng chưa ai hỏi tới! Cô có muốn mua không?”
Tô Anh liền nói: “Có, tôi thấy hạt giống này có chút kỳ quái nên hơi tò mò.”
“Nếu cô muốn mua vậy tôi tính giá ưu đãi cho cô!”
“Được, cảm ơn. Tôi thấy hạt giống này cũng khá đẹp lại thần kỳ như vậy, nói không chừng có thể trồng ra một cái cây phát tài!” Tô Anh cười tủm tỉm, “Chỉ là tôi cũng là lần đầu tiên mua hạt giống hoa, cũng chưa có kinh nghiệm gì.”
Ông chủ mỉm cười, nói ra giá tiền. Tô Anh vô cùng sảng khoái đưa tiền, cuối cùng ông chủ sạp nói với cô: “Nếu thật sự trồng ra cây phát tài, cô nhất định phải nói cho tôi một tiếng, tôi cũng khá tò mò.”
Tô Anh gật đầu: “Được.”
Cuối cùng Tô Anh mang theo sáu bồn hoa cùng một đống hạt giống trở về tiệm hoa.
Xương rồng có chút ghét bỏ nói: “Hạt giống rất phiền toái, chờ nó nẩy mầm lớn lên rồi nở ra hoa, phải chờ đến chừng nào chứ!”
Tô Anh nói: “Phải chờ thật lâu, nhưng không sao, từ từ cũng sẽ đến.”
Xương rồng nghĩ nghĩ, vô cùng khí thế nói: “Vậy được rồi, chỉ cần nó vào tiệm hoa của em, vậy nó chính là người của em, em sẽ che chở nó!”
Tô Anh không nhịn được cười nói: “Vậy phải làm phiền em giúp chị chăm sóc chúng nó thật tốt rồi!”
Xương rồng nói: “Đương nhiên rồi, cứ giao cho em!”
Lúc cô đến trước cửa tiệm, ngoài ý muốn nhìn thấy một người.
Người đàn ông mặc một cái áo gió dài sẫm màu, tóc đen như mực, mắt sâu như biển.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)