Edit: heka
Beta: 如意 Như Ý
Đây là một loại tư thế tràn đầy tính chiếm hữu, như đang tuyên thệ chủ quyền.
Tô Anh không thấy có gì không đúng, chỉ cảm thấy ánh mắt Triệu Vũ nhìn cô có chút hơi không được tự nhiên, giống như có thâm ý khác; Lâm Thành Phong thì lại càng không; ngay cả khôn khéo như Đào Nhiên, trong lúc nhất thời cũng không nhìn ra bất luận vấn đề gì. Chỉ có Triệu Vũ, anh nhìn về phía Khương Triết, lạnh lùng cười một chút.
Tưởng anh nhìn không rõ sao?
Kiểu ôm ngầm có ý khiêu khích thế này, thậm chí là cố ý hôn đến mức khiên môi của cô gái đỏ hồng, còn không phải là muốn cho anh nhìn rõ sự thật, tự giác rời khỏi?
Nhưng như này thì có làm sao?
Triệu Vũ cầm lấy cái kính râm đang kẹp ở túi quần đeo lên, anh ngồi xuống sô pha, chân dài duỗi ra, gác ở trên bàn trà.
Anh thường xuyên như vậy, bá đạo không nói đạo lý, là dáng vẻ tên thổ phỉ cực kì lưu manh.
Anh chống hàm dưới, qua lớp kính râm, nghiêng đầu nhìn Tô Anh, không kiêng nể gì.
Đào Nhiên ngồi xuống bên cạnh anh, nâng nâng mắt kính viền bạc trên mũi, mỉm cười nói: “Tôi thấy Khương Tứ mang cả quần áo đến bệnh viện, đây là muốn ở lại bệnh viện cùng bé hoa nhài hả?”
Lâm Thành Phong rất trực tiếp, anh nhìn giường bệnh, nói: “Không phải chứ, giường kia nhỏ như vậy, làm sao ngủ được hai người hả?”
Lâm Thành Phong cũng không nhìn Đào Nhiên, quay đầu nói với Tô Anh: “Anh Anh em nghe anh nói, nghe anh nói! Loại đàn ông như vậy nói thì ngàn vạn lần đừng tin, đều là kẻ lừa đảo! Còn có người này…” lời nói không nói của anh không rõ ràng, lặng lẽ chỉ chỉ Triệu Vũ. Triệu Vũ đang nhìn Tô Anh thì tà tà liếc sang Lâm Thành Phong, lại nhìn Tô Anh, cô còn cười tủm tỉm gật đầu??
Triệu Vũ: “Tiểu Lâm Tử, muốn tôi mời Lâm San đến không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)