Beta: 如意 Như Ý
“Vâng.”
“Vậy cứ để bọn chúng ở trong đó thêm vài ngày, dặn người chăm sóc một chút, đều là loại người cặn bã, đừng để chúng ra đường gây hoạ cho người khác!”
“Vâng.”
Dặn dò trái phải vài câu, Lâm Thành Phong không kiên nhẫn xua xua tay: “Được rồi được rồi, đi đi!”
Thấy người đã rời đi, anh quay người trở lại phòng bệnh.
Tô Anh đã tỉnh lại, trên người cô quấn một cái chăn thật dày, trên trán lại rịn một tầng mồ hôi, lúc này cô đang nằm truyền dịch.
Thấy Lâm Thành Phong đi vào, cô chớp chớp mắt nhìn anh, an an tĩnh tĩnh.
Lâm Thành Phong đi đến trước giường bệnh ngồi xuống, nhìn cô: “Bác sĩ nói em bị bệnh, là phát sốt, mình thấy không thoải mái mà cũng không biết sao?”
Tô Anh mỉm cười, nói: “Cảm ơn anh nha!”
Lâm Thành Phong: “……”
Anh trợn to mắt: “Em đừng có mê hoặc anh nha, anh vẫn chưa có nói xong đâu! Sao em lại có thể mơ hồ đến mức mình bị bệnh cũng không biết hả, nếu không phải hôm nay đúng lúc anh đến tìm thì bây giờ cái đầu dưa của em đã bị ngã đến hỏng, biến thành kẻ ngớ ngẩn rồi!”
Tô Anh lại nói: “Cảm ơn anh đã cứu em cùng cái đầu dưa của em nha!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

