Edit: heka
Beta: Thuỳ An
Đây là qua một thời gian đã rất lâu rồi Tiểu Ngọc mới lại nhìn thấy Triệu Vũ, mới sáng sớm anh đã xuất hiện ở cửa, làm Tiểu Ngọc vừa mừng vừa sợ.
“… Nhị thiếu! Anh tới rồi!”
Trên người người đàn ông có hơi thở thanh lãnh mờ mịt vào sáng sớm, xen lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt, khuôn mặt anh vẫn lạnh băng như vậy, lại mang theo cảm giác dụ dỗ người ta muốn tới gần.
Anh không nói gì, không nhìn cô, chỉ bực bội kéo bung cổ áo, lập tức đi đến trên sô pha rồi ngửa mặt nằm xuống, chân dài duỗi ra gác ở trên bàn trà.
Cho đến khi qua một hồi lâu, vào lúc cô ngơ ngác xuất thần, người đàn ông đang trầm mặc đột nhiên nhìn về phía cô, cặp mắt kia, chứa sự sắc bén như muốn nhìn thấu cô!
Cô mỉm cười nói: “Nhị thiếu?”
Anh hạ tay: “Cô lại đây.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


