Tô Anh cứ suy tư mãi, cuối cùng tìm Khương Triết nói là cô phải về tiệm hoa tươi. Cô đã hoàn toàn đắc tội với Tề Duyệt, Tề Duyệt hận cô, chỉ cần cô ở bên cạnh Khương Triết thì chắc chắn Tề Duyệt sẽ không thiện bãi cam hưu, mà Tô Anh cũng không thể luôn ở lại nơi này.
Đã là như thế, chi bằng trở về. Huống chi ở ngay dưới mí mắt của Khương Triết, có rất nhiều việc cô cảm thấy không được tiện. Đã mấy ngày trôi qua, phía bên lão ngô đồng cũng nên có tin tức rồi.
Khương Triết cũng không cố gắng giữ lại, anh nói: “Anh sẽ phái người ở bên ngoài để bảo vệ em, nếu em có việc gì thì có thể tìm bọn họ.”
Tô Anh tính nói không cần phiền toái như thế, lại ngẫm nghĩ, cảm thấy có người canh giữ cũng coi như là một sự bảo đảm an toàn. Huống chi nếu cô cự tuyệt, Khương Triết cũng sẽ lén phái người đến, vậy thì đáp ứng cho rồi.
Cô gật đầu nói được, lại nói: “Đúng rồi, mấy chậu hoa này em cũng muốn mang về luôn nha. Anh Triệu Vũ nói là cái này này này... toàn bộ hoa ở đây đều là của em!”
Vẻ mặt cô kiên định, dáng vẻ vừa cực kỳ chờ mong vừa vui sướng, cho là Khương Triết cự tuyệt, cô cũng muốn mạnh mẽ đoạt đi!
Khương Triết buồn cười, nhướng mày: “Chẳng lẽ anh còn có thể tranh với em?”
Tô Anh nói: “Cái này không biết đuọce, nếu đột nhiên anh thấy mấy chậu hoa của em xinh đẹp, liền đoạt lấy thì làm sao?”
Khương Triết: “Anh mà thật sự giành, em còn có thể làm gì?”
“Em chẳng làm gì được anh!” Tô Anh nghiêng nghiêng đầu, mỉm cười: “Em liền khóc cho anh xem. Hơn nữa đây là anh Triệu Vũ cho em, anh đều đáp ứng rồi, không cho phép anh tiệt hồ[1]!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
