Beta: Mun
Tô Anh nhớ tới khoảng thời gian Khương Triết đã dạy dỗ cô khắt khe như thế nào, xác thật thì, không có giáo viên nào thích hợp hơn so với Khương Triết: "Vậy khi nào anh mới có thời gian? Anh bận rộn như thế."
Khương Triết suy tư một lát: "Buổi tối, ở Hải Thuỷ Loan, sau khi kết thúc sẽ đưa em về."
Chuyện cứ như vậy mà quyết định.
Lâm Thành Phong đối với việc này có chút đau lòng: "Vì sao phải tìm Khương Tứ mà không tìm anh? Anh cũng rất lợi hại mà!"
Tô Anh liếc anh một cái: "Không phải anh đang rất bận sao? Buổi tối trở về ăn cơm xong liền leo lên giường ngủ, ở đâu mà có thời gian?"
Đúng thật là trong khoảng thời gian này công việc của Lâm Thành Phong rất bận rộn, lu bù, không giống như trước kia cùng cô ăn không ngồi rồi, mỗi ngày anh đều đi sớm về trễ, gương mặt bộ dáng càng có phong thái thành thục, càng ngày càng có xu hướng giống Lâm Thành Phong của ba năm sau, cô biết anh sẽ thành công, lại không nghĩ đến anh lại vất vả, nỗ lực như vậy.
Cô nói: "Huống chi anh cũng không lợi hại bằng Khương Triết."
Cảm xúc của Lâm Thành Phong trở thành một mớ hỗn độn: Trái tim gỉ sét rồi, thật đau khổ mà!
- --
Khương Triết làm giáo viên, thật sự dạy Tô Anh không còn một con đường sống, mới đầu còn chú ý ngón tay bị thương của cô, thật ra sau khi, ngón tay của Tô Anh hồi phục tốt hơn, đã đóng vảy lành lặn, hình như mỗi lần Tô Anh bò ra khỏi phòng huấn luyện ngầm đều là mồ hôi ướt đẫm, hai chân run rẩy mà bò ra.
Rõ ràng Tô Anh có tâm thực vật để trợ giúp, nhưng lại không có cách nào đánh nhiều hơn vài chiêu dưới sự khống chế của Khương Triết, người đàn ông này, luôn luôn bình tĩnh ung dung, chưa bao giờ có một chút chật vật.
Lại thêm một ngày huấn luyện kết thúc, Tô Anh mệt đến mức quỳ rạp trên mặt đất.
Khương Triết cũng chỉ cởi bỏ ba nút áo sơ mi, tay áo sấn lên khuỷu tay, mái tóc đen hơi lộn xộn, anh đứng trên cao nhìn xuống, sửa sang quần áo rôi cài lại từng nút áo, buông xuống phần tay áo trên khuỷu tay, cả thân hình đều quay trở về vẻ tỉ mỉ như trước.
Anh rũ mắt nhìn Tô Anh: "Em ở đây nghỉ ngơi một chút, anh đi tắm rửa."
Tô Anh ừ một tiếng.
Anh đã xoay người đi.
Lúc Tô Anh bò ra khỏi phòng huấn luyện ngầm, dì giúp việc đưa cho cô một ly nước, bà nhìn dáng vẻ lúc này của Tô Anh, khuôn mặt ửng đỏ, bộ đồ vận động bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, mái tóc đuôi ngựa cao cao cũng lỏng lẻo, rối tung, phần da tiếp xúc bên ngoài cũng đậm màu rám nâu, ngoại trừ đôi mắt chứa mười phần tinh thần, thì cả thân hình nho nhỏ thật giống như bị người ta hung hăng chà đạp.
"Tô tiểu thư, tôi thấy cô quả là chịu khó rồi, miễn là bản thân cô có thể tự vệ khỏi mấy kẻ biến thái là được rồi, không cần ganh đua như vậy đâu!" Quan trọng hơn là, lúc bà xuống lầu xem dáng vẻ Khương Triết dạy Tô Anh như thế nào, thì thật sự cảm thấy cậu ấy không có thương hương tiếc ngọc một chút nào, không bởi vì Tô Anh là một cô gái mà trở nên dịu dàng dù chỉ một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

