Beta: Jiang
Kỳ thật Lưu Vận cũng không thích đi nghe ngóng bí mật của người khác, dù là bạn tốt nhất cô cũng không thích gặng hỏi. Cô cảm thấy nếu đối phương nguyện ý nói ra thì cô chỉ cần biểu lộ chút ý muốn là họ sẽ nói với cô.
Nhưng Tô Anh thì khác, với tính tình nhàm chán của cô ấy, nếu chủ động hỏi, cô ấy có thể coi như không có chuyện gì xảy ra.
Trần Thục Phân cũng biết chuyện Tô Anh một đêm chưa về, chuyện lớn như vậy mà bà có thể không biết sao? Bà đã sớm bảo Lưu Vận đến trò chuyện với Tô Anh, Tô Anh hôm nay nhìn rất khác thường, nhất định là có tâm sự.
Cho nên sáng sớm hôm sau, Lưu Vận vội vã chạy tới nhà Tô Anh, còn mang theo bữa sáng cho cô ấy.
Tô Anh đã dậy từ sớm, nhìn thấy Lưu Vận đến đây, lập tức nhận lấy sữa đậu nành trong tay cô uống một ngụm, Lưu Vận đặt bánh quẩy lên bàn cơm.
Tô Anh cắn ống hút, mỉm cười nhợt nhạt: "Tớ muốn làm chút việc nhưng không tin tưởng bọn họ."
"...... Hả?" Lưu Vận ngây ra một lúc lâu, dường như không tin Tô Anh sẽ nói ra lời như vậy: "Ý cậu là cậu không tin Khương Triết, hay là Lâm Thành Phong? Hay là Triệu Nhị?"
Tô Anh: "Tớ không tin ai trong số họ."
Lưu Vận càng khó hiểu: "Vì sao?"
Tô Anh lắc đầu: "Dù gì bọn họ cũng là người ngoài, không phải sao? Hiện tại, tớ càng tin tưởng bản thân mình hơn."
Lưu Vận nhìn Tô Anh, cô nhớ tới lúc Tô Anh mất tích, hai người Khương Triết, Triệu Vũ rất nóng vội, lại nghĩ tới Lâm Thành Phong tán loạn đi tìm người trên đường cái, bọn họ rất lo lắng cho Tô Anh, cô thấy ngày thường cô ấy ở cùng bọn họ rất tốt, mối quan hệ cực kỳ hòa hợp, vì sao cô lại nói rằng không tin tưởng họ?
Tô Anh không giải thích nhiều, cô khẽ mỉm cười, biểu tình nhàn nhạt nhìn không ra vui buồn.
Lúc trước Lưu Vận sẽ ngẫu nhiên cảm thấy Tô Anh có chút kỳ quái, hiện tại cảm giác kỳ quái này lại tới nữa, cô cảm thấy Tô Anh có tâm sự, lại nghĩ tới vết thương của Tô Anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)