Beta: Thuỳ An
Nhận ra rằng rất có thể mình đã bị đùa giỡn, Tô Anh tức giận đến mức chửi mắng Tưởng Nghị một trận ở trong lòng! Anh ta nhàn rỗi đến nỗi không có việc gì làm sao, vì lí do gì lại muốn mang cô ra đùa giỡn?
Tô Anh nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra được, không thể là vì muốn có được thân thể của cô chứ?
Đàn ông giống anh ta, muốn kiểu phụ nữ nào mà không có chứ? Tô Anh không đánh giá khả năng hấp dẫn của bản thân cao, không thể nào làm cho Tưởng Nghị nhớ mãi không quên được...
Tưởng Nghị đối với sự hoài nghi của Tô Anh rất bình tĩnh: "Ngày mai gặp nhau đi, ở vùng ngoại ô phía trước."
Tô Anh cười cười, có chút khó xử: "Để tôi suy nghĩ cái đã, miễn cho đến lúc đó lại đi một chuyến mà tay không trở về."
Tưởng Nghị nói: "Không vấn đề, chúng ta có thể từ từ mà tiến, trước hết bắt đầu bằng việc hôn, tôi sẽ thương hoa tiếc ngọc với em."
Tô Anh cười ha ha, cúp điện thoại.
Cô càng cảm thấy Tưởng Nghị không phải đang nói chuyện chính sự mà là đang đùa giỡn với cô! Không đứng đắn! Người xấu!
Tô Anh thật sự tức giận, nghĩ đến việc mình lén ra ngoài còn vừa khéo lại bị Khương Triết bắt được, càng cảm thấy mệt hơn.
Nhưng mà điều cô không nghĩ tới chính là người đàn ông kia dám ngang nhiên tới tiệm hoa nói là muốn mua một cây hoa nhài nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


