Trên boong tàu, thân hình người đàn ông cao lớn đang ôm một cô gái xinh đẹp trong lòng.
"Em đã đồng ý lời cầu hôn của anh rồi thì phải ở bên anh cả đời."
"Vâng."
Trong lòng Khương Triết tràn ngập sự sung sướng. Sau khi trở về phòng ngay lập tức ôm chặt lấy cô mà hôn, quần áo từng cái một bị cởi ra, ném xuống đất, cô gái nhỏ phía dưới xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên, chỉ nhẹ nhàng cắn lấy vai anh, khuôn mặt nóng bỏng nhìn anh làm anh mềm lòng đến mức không thể tưởng tượng được.
"A Triết, A Triết......"
Đôi môi mỏng ngấu nghiến cái miệng nhỏ của cô, đè xuống xuống giường, cuối cùng lúc tiến vào, anh thấy khuôn mặt mềm mại và thân thể của cô gái đều ửng hồng, trong mắt còn hàm chứa nước mắt.
Anh tựa như mới tỉnh lại từ trong mộng: ".....Anh Anh?"
Tô Anh đau đến khóc thút thít, đôi tay đẩy đẩy ngực anh, "Đau quá, anh đi ra đi!"
Khương Triết ngược lại có cảm giác ấm áp như mùa xuân, anh ngẩng đầu, thấy ngoài cửa sổ sóng biển cuồn cuộn, trên thuyền đong đưa, hai người còn đang kết hợp chặt chẽ, cô gái nhỏ kinh hô một tiếng, miệng nói muốn từ bỏ, muốn anh tránh ra.
Khương Triết còn tưởng mình đang trong giấc mơ của Tô Anh, vào mùa hè nóng bức, anh đã đưa cô ra biển chơi, sau đó cầu hôn với cô, cô đồng ý rồi.
Hiện giờ anh đang ở trong đêm cầu hôn.
Anh nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, quả nhiên thấy chiếc nhẫn kim cương đang được cô đeo trên tay, đây là chiếc nhẫn chính anh đã chọn lựa rất kĩ càng, không sai được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



