Huống chi nụ hôn kia sao có thể tính là hôn được? "... Lúc đó anh không phải là giúp em sao?"
Triệu Vũ cụp mắt cười một tiếng. Anh giúp Tô Anh vì tình huống khi đó quá khẩn cấp, anh lại quá lo lắng và hoảng loạn. Nhưng nếu đổi lại thành một người khác, anh nhất định sẽ không dùng miệng để hỗ trợ.
Anh cười thâm thuý: "À, vốn dĩ là anh giúp em mà."
Tô Anh: "..."
Cô nghiêm túc nói: "Triệu Vũ, anh đừng lảng sang chuyện khác. Rốt cuộc chuyện anh với Triệu Sùng Sơn là như thế nào?"
Triệu Vũ: "Anh ta chính là một người anh em của anh."
Tô Anh nghi hoặc nhìn anh.
Triệu Vũ giải thích: "Lão Triệu biết anh có ý đối với em, khi anh ấy thông báo tin tức của em, trùng hợp anh cũng ở đó, anh liền nghĩ chờ em đến rồi gặp mặt cũng được."
Tô Anh lại hỏi: "Nếu anh thật sự nghĩ chờ em đến rồi gặp, vậy vì sao anh lại muốn trốn đi trước?"
Triệu Vũ bất đắc dĩ thừa nhận: "Được rồi, anh trốn đi thật ra là bởi vì anh muốn lén nhìn em thêm vài lần."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)