Tới đế đô, đoàn người đi thẳng đến Cẩm Tú.
Sáng sớm Khương Triết đã mang theo Tô Anh đi dạo cố cung, lúc này đây anh thật sự săn sóc lại ôn hòa, mặc kệ Tô Anh nói cái gì, anh cũng đều cực kì đơn giản mà nói một chữ được, có chút sủng nịnh, lại có chút dung túng, giống như mặc kệ Tô Anh muốn cái gì, anh đều có thể cho cô.
Dáng vẻ này của anh ngược lại làm cho Tô Anh thấp thỏm không yên, tay nhỏ chọc chọc vào mu bàn tay anh: "Anh nói, có phải anh làm chuyện gì trái với lương tâm hay không, hay có âm mưu gì?".
Chuyện trái với lương tâm không có, âm mưu sao, đôi mắt người đàn ông tùy ý đảo qua trên người cô gái nhỏ, từ trên xuống dưới, đặc biệt hơi dừng lại vị trí ở ngực, ý vị thâm trường cười cười.
Tô Anh: ".....".
Rốt cuộc là nam nhân, cho dù lãnh tình thế nào cũng sẽ có dục vọng.
Tô Anh bị nhìn đến tức giận, co rụt lại một bên không còn lời gì để nói. Cô nhớ tới đêm qua, thật ra anh rất quy củ không xằng bậy, chỉ ôm cô hôn môi hồi lâu, rồi buông cô ra, Tô Anh biết lúc này anh sẽ không chạm vào cô, rốt cuộc đời trước cũng là chuyện sau khi cầu hôn.
Vừa lúc Đào Nhiên gọi điện thoại tới, nói bọn họ đã đến Đế Đô, ở Cẩm Tú, Khương Triết chưa nói gì, ngay cả kinh ngạc cùng một tia ngoài ý muốn cũng chưa từng biểu lộ.
Anh cực kì lãnh đạm: "Ừ, đã biết".
Như vậy ngược lại làm cho Đào Nhiên lo sợ bất an, càng thêm lo lắng đây có phải là bình tĩnh trước bão táp hay không?
Tô Anh nghi hoặc nhìn Khương Triết, bị anh nhéo nhéo khuôn mặt nói: "Không có gì, Đào Nhiên, Tiểu Lâm Tử cùng Triệu Nhị đến đây, đang ở Cẩm Tú".
Tô Anh chớp đôi mắt: "Bọn họ cũng tới chơi sao? Chúng ta không cần chơi cùng bọn bọ".
Có chút keo kiệt.
Khương Triết cong cong môi, cười: "Được".
Thật sự anh không ngại cái gì, cũng không sợ hãi, Triệu Vũ tới thì thế nào? Không ai có thể ngăn cản anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



