Beta: heka
- - "Công chúa đáng thương, nếu nàng có thể tỉnh lại thì tốt biết bao!" Hoàng tử tặng bó hoa cho công chúa, chăm chú nhìn nàng bằng ánh mắt đắm đuối đưa tình. "Làn da nàng trắng như tuyết, gò má ửng hồng giống như đang ngủ, hoàn toàn không giống một người đã chết." Cuối cùng, hoàng tử không kìm lòng được mà cúi người xuống hôn nàng... --
Tô Anh đang ngủ, đột nhiên bị tiếng nói thầm thì bên tai đánh thức, cô mở to mắt mơ mơ màng màng, bất thình lình bị khuôn mặt kề sát mặt mình làm cho hoảng sợ, cô lập tức đẩy cái đầu đang kề sát mặt mình ra!
Tô Anh: "... Anh Tưởng Diễn, anh lại ồn ào gì nữa vậy?"
Lâm Thành Phong: "..."
Lâm Thành Phong ôm mặt, uất ức muốn khóc.
Tưởng Diễn cười ha ha khép quyển "Công chúa Bạch Tuyết" lại: "Anh đọc truyện cổ tích ở đầu giường cho em nghe, sao hả? Dễ nghe không?"
Tô Anh: "..."
Anh lớn vậy mà còn dọa người, đừng cười nữa được không!
Lâm Thành Phong lên án: "Anh Anh, tại sao em đánh anh?"
Tô Anh nổi giận: "Anh cách em gần quá ha, dọa chết em!"
Lâm Thành Phong: "...Được rồi."
Tô Anh nhìn xem thời gian, chưa tới bảy giờ.
Cô xác định chắc chắn là Tưởng Diễn đang trả đũa mình!
Ồn ào như thế làm cô ngủ cũng không được, hôm nay cô phải xuất viện, đuổi hai người khách không mời mà đến. Tô Anh nhanh chóng đứng lên, thu dọn hành lý chuẩn bị trở về, thuận tiện ôm luôn chậu cây Lục La cuối cùng trong phòng bệnh của Tưởng Diễn.
Phòng bệnh của anh đã thật sự trống rỗng, anh lại không thể tức giận.
Tưởng Diễn đau đầu vỗ trán, cô nhóc này thật là nhỏ mọn.
- --
Điều làm Tô Anh không ngờ chính là khi cô về gần tới nhà lại trông thấy hai người đàn ông mặc áo đen bị ngã trong tiệm mình, bất tỉnh nhân sự!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


