Lam quản gia nghe vậy chắp tay với Triển Linh “Cô nương có việc cứ đi trước, lão nô nghỉ ngơi một chút thì sẽ tốt.”
Lam quản gia nghe vậy chắp tay với Triển Linh “Cô nương có việc cứ đi trước, lão nô nghỉ ngơi một chút thì sẽ tốt.”
Ước chừng gần đây công vụ quấn thân, Trương Viễn không dễ dàng qua bên này, tuy ngày chi nhánh khai trương cũng mời phải nhờ người tặng lễ, giờ phút này lại đây Triển Linh sợ hắn có việc gì quan trọng, hơi suy tư một chút nàng liền đi qua.
Ước chừng gần đây công vụ quấn thân, Trương Viễn không dễ dàng qua bên này, tuy ngày chi nhánh khai trương cũng mời phải nhờ người tặng lễ, giờ phút này lại đây Triển Linh sợ hắn có việc gì quan trọng, hơi suy tư một chút nàng liền đi qua.
Đi hai ba bước ra tới đằng trước, từ xa liền thấy Trương Viễn đứng dưới cây liễu lớn, phía trên cành lá sum xuê lắc lư theo gió, cơ hồ đem hơn phân nửa người hắn che ở bên trong. Hắn một tay nắm dây cương ngựa, một tay để ở sau lưng, phảng phất như có tâm sự gì.
Đi hai ba bước ra tới đằng trước, từ xa liền thấy Trương Viễn đứng dưới cây liễu lớn, phía trên cành lá sum xuê lắc lư theo gió, cơ hồ đem hơn phân nửa người hắn che ở bên trong. Hắn một tay nắm dây cương ngựa, một tay để ở sau lưng, phảng phất như có tâm sự gì.
“Trương bộ đầu vụ án gì khẩn cấp sao? Sao đến ngựa cũng không buộc?” Triển Linh tiến lên hỏi “Đến lều phía trước ngồi chút đi, ta gọi người đem trà lên.”
“Trương bộ đầu vụ án gì khẩn cấp sao? Sao đến ngựa cũng không buộc?” Triển Linh tiến lên hỏi “Đến lều phía trước ngồi chút đi, ta gọi người đem trà lên.”
“Không cần!” Trương Viễn đoạt nói. Cổ họng hắn lăn lăn, thần sắc có chút khẩn trương, “Đứng đây được rồi, ta hỏi một câu liền đi rồi.”
“Không cần!” Trương Viễn đoạt nói. Cổ họng hắn lăn lăn, thần sắc có chút khẩn trương, “Đứng đây được rồi, ta hỏi một câu liền đi rồi.”
Cảm xúc người này tựa hồ có chút mạnh mẽ.
Cảm xúc người này tựa hồ có chút mạnh mẽ.
Triển Linh cũng không miễn cưỡng, gật đầu “Được, có chuyện gì ngài nói đi.”
Triển Linh cũng không miễn cưỡng, gật đầu “Được, có chuyện gì ngài nói đi.”
Nàng dứt khoát như vậy, Trương Viễn lại bỗng do dự lên, giờ phút này hắn thật giống như con cá bỗng bị ném lên bờ, chỉ là miệng mở to, nhưng trong cổ họng lại không phát ra được âm thanh, một khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng.
Nàng dứt khoát như vậy, Trương Viễn lại bỗng do dự lên, giờ phút này hắn thật giống như con cá bỗng bị ném lên bờ, chỉ là miệng mở to, nhưng trong cổ họng lại không phát ra được âm thanh, một khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng.
Thái dương dần dần ngã về hướng tây, sắc trời cũng dần dần ảm đạm xuống, nhuộm bầu trời thành cam vàng không hề chói mắt, dường như cấp cho vạn sự vạn vật một tầng vầng sáng mông lung.
Gió đêm thổi tới, cành lá lắc lư xôn xao vang lên, trong không khí mùi hoa tựa như có sinh mệnh uốn lượn hòa lẫn.
Gió đêm thổi tới, cành lá lắc lư xôn xao vang lên, trong không khí mùi hoa tựa như có sinh mệnh uốn lượn hòa lẫn.
Cảnh sắc đầy mỹ lệ, nhưng lại không có người thưởng thức. Tim Trương Viễn đập như nổi trống, lời nói đến bên miệng rồi lại nói không nên lời, bỗng có điểm hối hận.
Cảnh sắc đầy mỹ lệ, nhưng lại không có người thưởng thức. Tim Trương Viễn đập như nổi trống, lời nói đến bên miệng rồi lại nói không nên lời, bỗng có điểm hối hận.
Có lẽ, có lẽ hôm nay hắn lại đây vốn không đúng, nếu là không hỏi, bọn họ như cũ là bằng hữu…
Có lẽ, có lẽ hôm nay hắn lại đây vốn không đúng, nếu là không hỏi, bọn họ như cũ là bằng hữu…
Hắn chính là trì trừ, lại nghe cô nương đằng trước ném tới một câu long trời lở đất: “Ngài thích ta, có phải hay không?”
Hắn chính là trì trừ, lại nghe cô nương đằng trước ném tới một câu long trời lở đất: “Ngài thích ta, có phải hay không?”
Trong đầu Trương Viễn ầm vang, giống như có một cơn sấm rền nổ tung, đem cả người hắn chấn động đến ngốc.
Trong đầu Trương Viễn ầm vang, giống như có một cơn sấm rền nổ tung, đem cả người hắn chấn động đến ngốc.
Theo bản năng hắn ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy cô nương kia một thân váy áo màu lam cùng cây cối phía sau tựa hồ hòa hợp, theo gió lắc lư, tiêu sái phiêu dật nói không nên lời.
Theo bản năng hắn ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy cô nương kia một thân váy áo màu lam cùng cây cối phía sau tựa hồ hòa hợp, theo gió lắc lư, tiêu sái phiêu dật nói không nên lời.
Phần lớn tình cảm thế nhâ đều giữ trong lòng, đối với tình yêu lại là một chuyện xấu hổ khó mở miệng, nhưng Triển Linh lại một chút cũng không ngượng ngùng, biểu tình bình tĩnh tiếp tục nói: “Hẳn là ngài biết ta cùng Tịch Đồng sắp thành thân đi?”
Phần lớn tình cảm thế nhâ đều giữ trong lòng, đối với tình yêu lại là một chuyện xấu hổ khó mở miệng, nhưng Triển Linh lại một chút cũng không ngượng ngùng, biểu tình bình tĩnh tiếp tục nói: “Hẳn là ngài biết ta cùng Tịch Đồng sắp thành thân đi?”
Một câu này như một gáo nước đá trực tiếp đem Trương Viễn không ngừng quay cuồng, nội tâm sôi trào, một mảnh lạnh lẽo.
Một câu này như một gáo nước đá trực tiếp đem Trương Viễn không ngừng quay cuồng, nội tâm sôi trào, một mảnh lạnh lẽo.
Theo bản năng hắn nắm chặt nắm tay, rầu rĩ ừ một tiếng.
Theo bản năng hắn nắm chặt nắm tay, rầu rĩ ừ một tiếng.
Triển Linh nghiêng đầu nhìn hắn, “Một khi đã như vậy, ngươi tới muốn hỏi ta cái gì?”
Triển Linh nghiêng đầu nhìn hắn, “Một khi đã như vậy, ngươi tới muốn hỏi ta cái gì?”
Cũng không đợi hắn trả lời, Triển Linh thật giống như có thuật đọc tâm, nói: “Có người làm môi giới cho ngươi có phải không? Hơn nữa có lẽ người nọ quyền cao chức trọng, ngài vô pháp từ chối thẳng thừng, có đúng hay không? Là cấp trên Trần đại nhân ngươi sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
