Sau đó Triển Linh lại bảo phòng bếp làm mấy bàn cơm, mời Lam quản gia cùng những sai vặt theo tới cùng ăn, nghỉ ngơi một lát, lại thu thập một đống thịt khô, lạp xưởng, gà vịt hong gió, còn có chữ viết to mà Triển Hạc ngày thường viết, cùng làm danh mục quà tặng cho bọn họ mang về.
Sau đó Triển Linh lại bảo phòng bếp làm mấy bàn cơm, mời Lam quản gia cùng những sai vặt theo tới cùng ăn, nghỉ ngơi một lát, lại thu thập một đống thịt khô, lạp xưởng, gà vịt hong gió, còn có chữ viết to mà Triển Hạc ngày thường viết, cùng làm danh mục quà tặng cho bọn họ mang về.
Lam quản gia ngàn ân vạn tạ, thổn thức một hồi, lại thành khẩn nói “Đều là không phải người ngoài, phu nhân còn cố ý mang theo người quét dọn trong ngoài, phòng bếp! Ngày ngày có người dọn dẹp rồi, cô nương rảnh chỉ cần quản gia hoặc đi thăm người thân.”
Lam quản gia ngàn ân vạn tạ, thổn thức một hồi, lại thành khẩn nói “Đều là không phải người ngoài, phu nhân còn cố ý mang theo người quét dọn trong ngoài, phòng bếp! Ngày ngày có người dọn dẹp rồi, cô nương rảnh chỉ cần quản gia hoặc đi thăm người thân.”
Triển Linh nhìn ra thái độ của hắn trước sau có biến hóa, cũng không để trong lòng, chỉ nói một câu người trong nước thường dùng khi giao tiếp “Ta đã biết, thay ta cảm ơn lão gia phu nhân, rảnh rỗi liền đi.”
Triển Linh nhìn ra thái độ của hắn trước sau có biến hóa, cũng không để trong lòng, chỉ nói một câu người trong nước thường dùng khi giao tiếp “Ta đã biết, thay ta cảm ơn lão gia phu nhân, rảnh rỗi liền đi.”
Kỳ thật lời này đơn thuần là khách khí, ngày thường sẽ thấy nói một câu “Khi nào có thời gian cùng nhau ăn cơm” “Lần sau cùng nhau chơi” là giống nhau, thường thường đều không rảnh, không lần sau.
Ai ngờ Lam quản gia kia cũng là lão thành tinh, đem nàng trở thành người trong nhà càng thêm thân thiết, lập tức cười tươi như hoa cúc, thành khẩn nói “Ai, thật tốt, trở về lão nô liền nói, khi rỗi rãnh cô nương sẽ tới thăm lão gia cùng phu nhân, nghe xong họ chắc mỗi ngày đều mong lắm.”
Ai ngờ Lam quản gia kia cũng là lão thành tinh, đem nàng trở thành người trong nhà càng thêm thân thiết, lập tức cười tươi như hoa cúc, thành khẩn nói “Ai, thật tốt, trở về lão nô liền nói, khi rỗi rãnh cô nương sẽ tới thăm lão gia cùng phu nhân, nghe xong họ chắc mỗi ngày đều mong lắm.”
Triển Linh: “… A.”
Triển Linh: “… A.”
Nàng còn có thể nói cái gì?!
Nàng còn có thể nói cái gì?!
Thôi, xem như ra ngoài du lịch, đi thăm gia đình bằng hữu, cũng không có hại.
Thôi, xem như ra ngoài du lịch, đi thăm gia đình bằng hữu, cũng không có hại.
Lam quản gia vui mừng đi rồi, Triển Linh lắc đầu bật cười, lúc này mới trở về xem danh mục quà tặng được mang đến, quả nhiên hoảng sợ.
Lam quản gia vui mừng đi rồi, Triển Linh lắc đầu bật cười, lúc này mới trở về xem danh mục quà tặng được mang đến, quả nhiên hoảng sợ.
Vốn gốc Lam gia bỏ ra không ít, tất cả đều là thượng đẳng, văn phòng tứ bảo cùng dược liệu thì không cần phải nói, nhìn đống phân lượng kia, nhất định nàng cùng Tịch Đồng đều tính nỗi, sợ là một năm dùng còn không hết, người đưa danh mục quà tặng quý này còn nói, ba tháng một đưa một lần.
Vốn gốc Lam gia bỏ ra không ít, tất cả đều là thượng đẳng, văn phòng tứ bảo cùng dược liệu thì không cần phải nói, nhìn đống phân lượng kia, nhất định nàng cùng Tịch Đồng đều tính nỗi, sợ là một năm dùng còn không hết, người đưa danh mục quà tặng quý này còn nói, ba tháng một đưa một lần.
Còn có ba trăm lượng bạc nói là cho Triển Hạc chi tiêu ngày thường, lời tuy thế, tuổi hài tử còn nhỏ, ngoài vật liệu may mặc, da, dược liệu cùng dụng cụ thư phòng phụ mẫu người ta đều đã tặng, nói trắng ra chính là cho Triển Linh.
Còn có ba trăm lượng bạc nói là cho Triển Hạc chi tiêu ngày thường, lời tuy thế, tuổi hài tử còn nhỏ, ngoài vật liệu may mặc, da, dược liệu cùng dụng cụ thư phòng phụ mẫu người ta đều đã tặng, nói trắng ra chính là cho Triển Linh.
Chỉ là nguyên liệu xiêm y cùng da tràn đầy một xe lớn, Triển Linh nhìn thoáng qua liền choáng váng đầu óc. Vải bông các mày chiếm hơn một nửa, còn hơn phân nửa đều là lăng la tơ lụa đủ mọi màu sắc, Hoàng Tuyền châu đều không mấy thấy, giá trị không thể nào tính ra được.
Chỉ là nguyên liệu xiêm y cùng da tràn đầy một xe lớn, Triển Linh nhìn thoáng qua liền choáng váng đầu óc. Vải bông các mày chiếm hơn một nửa, còn hơn phân nửa đều là lăng la tơ lụa đủ mọi màu sắc, Hoàng Tuyền châu đều không mấy thấy, giá trị không thể nào tính ra được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


