Lúc này xem như Chư Thanh Hoài có ý cũng muốn xem, Chư Cẩm chờ không được, liền gọi nha đầu đem băng tới, quả nhiên lửa nổi bốc cháy!
Lúc này xem như Chư Thanh Hoài có ý cũng muốn xem, Chư Cẩm chờ không được, liền gọi nha đầu đem băng tới, quả nhiên lửa nổi bốc cháy!
Mọi người hứng thú dạt dào nói chuyện một hồi, khi thái dương hạ dần hướng tây, bỗng Tiểu Cửu tiến vào hưng phấn báo cáo “Đại nhân, vừa nhận được tin, nói là ở thôn Bình Tây có một thôn phụ nhận ra Hoàng đại tiên chính là người hại tánh mạng hài nhi nàng ta, nguyện ý tới làm nhân chứng! Hiện giờ nàng ta đang ở nhà chuẩn bị đơn kiện, thu thập hành lý, sáng sớm ngày mai liền có thể tới!”
Mọi người hứng thú dạt dào nói chuyện một hồi, khi thái dương hạ dần hướng tây, bỗng Tiểu Cửu tiến vào hưng phấn báo cáo “Đại nhân, vừa nhận được tin, nói là ở thôn Bình Tây có một thôn phụ nhận ra Hoàng đại tiên chính là người hại tánh mạng hài nhi nàng ta, nguyện ý tới làm nhân chứng! Hiện giờ nàng ta đang ở nhà chuẩn bị đơn kiện, thu thập hành lý, sáng sớm ngày mai liền có thể tới!”
“Tốt tốt tốt! Phái người trông chừng ở thôn Bình Tây tương ứng, tránh hung thủ hại mạng người bịt đầu mối!” Xưa nay Chư Thanh Hoài không mấy khi để lộ sắc mặt cũng không nhịn được liên tiếp gọi ra ba tiếng tốt, lại nói với Triển Linh cùng Tịch Đồng “Hai người lần này lập công đầu, án này kết sẽ luận công hành thưởng!”
“Tốt tốt tốt! Phái người trông chừng ở thôn Bình Tây tương ứng, tránh hung thủ hại mạng người bịt đầu mối!” Xưa nay Chư Thanh Hoài không mấy khi để lộ sắc mặt cũng không nhịn được liên tiếp gọi ra ba tiếng tốt, lại nói với Triển Linh cùng Tịch Đồng “Hai người lần này lập công đầu, án này kết sẽ luận công hành thưởng!”
Đây là chuyện tốt, cũng nên nhận, Triển Linh cùng Tịch Đồng cũng không phải là ngốc tử không cần hồi báo, lập tức thoải mái hào phóng đứng lên cảm tạ.
Đây là chuyện tốt, cũng nên nhận, Triển Linh cùng Tịch Đồng cũng không phải là ngốc tử không cần hồi báo, lập tức thoải mái hào phóng đứng lên cảm tạ.
Lại nói Đại Khánh triều vẫn còn rất nhân tính, luật pháp nghiêm minh, đặc biệt còn cổ vũ những người hiệp trợ phá án! Trong Luật pháp đều có quy định, những bá tánh có công hiệp trợ xử án, căn cứ công lao lớn nhỏ được ngợi khen. Nếu là công lao nhỏ, quan phụ mẫu địa phương có thể làm chủ, nếu là công lao lớn, ngoài quan phủ địa phương ngợi khen, còn có thể báo cáo lên triều đình thỉnh cầu khao thưởng. Đương nhiên, những chuyên án đó đều là chấn động một thời, hơn nữa khó tránh khỏi phân tranh giữa các bè phái rất là phức tạp, có thể được phê duyệt hay không còn phải chờ xem xét sau.
Lại nói Đại Khánh triều vẫn còn rất nhân tính, luật pháp nghiêm minh, đặc biệt còn cổ vũ những người hiệp trợ phá án! Trong Luật pháp đều có quy định, những bá tánh có công hiệp trợ xử án, căn cứ công lao lớn nhỏ được ngợi khen. Nếu là công lao nhỏ, quan phụ mẫu địa phương có thể làm chủ, nếu là công lao lớn, ngoài quan phủ địa phương ngợi khen, còn có thể báo cáo lên triều đình thỉnh cầu khao thưởng. Đương nhiên, những chuyên án đó đều là chấn động một thời, hơn nữa khó tránh khỏi phân tranh giữa các bè phái rất là phức tạp, có thể được phê duyệt hay không còn phải chờ xem xét sau.
Hoặc giả, mặc dù được phê duyệt, người có công chân chính chưa chắc được nhận tới, nói tới cùng, phải xem quan phụ mẫu địa phương đó thế nào. Chư Thanh Hoài là người phúc hậu, tất nhiên không cần bàn cãi; Nhưng nếu quan phụ mẫu giống kiểu Vương Bính, chỉ sợ bớt được nhiêu bóc lột là tốt rồi, người có công chân chính chỉ là công cụ làm nền cho họ mà thôi.
Hoặc giả, mặc dù được phê duyệt, người có công chân chính chưa chắc được nhận tới, nói tới cùng, phải xem quan phụ mẫu địa phương đó thế nào. Chư Thanh Hoài là người phúc hậu, tất nhiên không cần bàn cãi; Nhưng nếu quan phụ mẫu giống kiểu Vương Bính, chỉ sợ bớt được nhiêu bóc lột là tốt rồi, người có công chân chính chỉ là công cụ làm nền cho họ mà thôi.
Sắc trời đã tối, Triển Linh sợ Triển Hạc ở nhà buồn rầu, liền cùng Tịch Đồng đứng dậy cáo từ.
Sắc trời đã tối, Triển Linh sợ Triển Hạc ở nhà buồn rầu, liền cùng Tịch Đồng đứng dậy cáo từ.
Chư Thanh Hoài tự mình tiễn bọn họ ra cửa.
Chư Thanh Hoài tự mình tiễn bọn họ ra cửa.
“Hôm nay nhị vị đã vất vả!” Chư Cẩm khoa trương vái chào thật sâu, cười nói “Đi thong thả, ở nhà nghỉ ngơi chờ ngày sau thưởng bạc, khi đó ta cũng được dính lây không khí vui mừng.”
“Hôm nay nhị vị đã vất vả!” Chư Cẩm khoa trương vái chào thật sâu, cười nói “Đi thong thả, ở nhà nghỉ ngơi chờ ngày sau thưởng bạc, khi đó ta cũng được dính lây không khí vui mừng.”
Triển Linh nhéo má nàng cười nói lời từ biệt, đi rồi còn quay lại thần bí nói “Tất nhiên rồi, cẩn thận nhìn chằm chằm chỗ sạp bày quán của Hoàng đại tiên kia, ba năm ngày sau còn có trò hay xem đấy!”
Triển Linh nhéo má nàng cười nói lời từ biệt, đi rồi còn quay lại thần bí nói “Tất nhiên rồi, cẩn thận nhìn chằm chằm chỗ sạp bày quán của Hoàng đại tiên kia, ba năm ngày sau còn có trò hay xem đấy!”
“Cái gì trò hay?”
“Cái gì trò hay?”
Triển Linh quyết định muốn úp úp mở mở, mặc cho bọn họ truy vấn thế nào cũng ngậm miệng không nói.
Triển Linh quyết định muốn úp úp mở mở, mặc cho bọn họ truy vấn thế nào cũng ngậm miệng không nói.
Thời điểm mọi người nói chuyện không có mặt Tiểu Cửu, lúc này vừa thấy nàng trong mắt hắn nhìn Triển Linh như cũ thần thánh hóa, trong ánh mắt tràn ngập kính sợ, cúi chào thật là sâu.
Thời điểm mọi người nói chuyện không có mặt Tiểu Cửu, lúc này vừa thấy nàng trong mắt hắn nhìn Triển Linh như cũ thần thánh hóa, trong ánh mắt tràn ngập kính sợ, cúi chào thật là sâu.
Mấy người kia có ý trêu đùa nên không nói toạc, trơ mắt nhìn hắn cung kính tiễn Triển Linh đi ra ngoài, còn đứng ở cửa nhìn theo “Tiên cô đi thong thả ~!”
Ra khỏi thành, trên đường về nhà, nhớ tới chuyện lúc nãy Tịch Đồng lại cười “Vào thành một chuyến muội liền biến thành tiên cô, không biết sau này có phi thăng nghiêng trời lệch đất thế nào đây?”
Ra khỏi thành, trên đường về nhà, nhớ tới chuyện lúc nãy Tịch Đồng lại cười “Vào thành một chuyến muội liền biến thành tiên cô, không biết sau này có phi thăng nghiêng trời lệch đất thế nào đây?”
Thật ra, trước khi xuyên tới, vì công tác yêu cầu, những chuyện thế này bọn họ đều bị lăn lộn qua biết bao lần.
Thật ra, trước khi xuyên tới, vì công tác yêu cầu, những chuyện thế này bọn họ đều bị lăn lộn qua biết bao lần.
Triển Linh nhẫn nhịn cười, rung đùi đắc ý nói “Ngày đông có gì chơi vui đây? Trần thế phồn hoa thật là thú vị, bổn tiên cô quyết ở lại không đi nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


