Thấy Mễ Vị muốn khóc , Gia Cát Lão Đầu không được tự nhiên, an ủi: "Khóc cái gì, đây là chuyện tốt. Từ hôm nay chuyện gì ta cũng mặc kệ,chỉ chuyên tâm nghiên cứu chế tạo giải dược cho một lớn một nhỏ nhà của ngươi, đảm bảo làm cho bọn họ khỏe mạnh ."
Mễ Vị chớp chớp mắt, làm mấy giọt nước trong mắt rơi ra, "Cám ơn ngài, cũng cám ơn Gia Cát Cốc chủ."
Gia Cát Lão Đầu khoát tay, "Đừng tạ ơn tới tạ ơn lui , nghe ta muốn nổi da gà, được rồi được rồi, ta trở về nghiên cứu chế tạo giải dược, nếu ngươi có tâm thì đưa cho ta chút món ăn ngon, nói không chừng ta có thể điều chế ra mau một chút."
"Được; mỗi ngày ta đều mang cơm cho ngài." Nhìn hắn đi xa, Mễ Vị kích động đến mức la lên, nhảy nhót tại chỗ, giống như người điên vọt vào vào phòng, một đầu chui vào trong hõm vai Hiên Viên Tố vui vẻ cười to lên.
Hiên Viên Tố ôm nàng, xoa xoa lỗ tai của nàng, "Sao vậy? Làm gì la thét như người điên vậy."
Mễ Vị cọ tới cọ lui trong cổ hắn, vui vẻ nói: "Vừa mới rồi Gia Cát cốc chủ đã cho ta Hồng Nhan Tuỷ rồi, độc trong người của chàng và Tiểu Đầu Trọc sẽ được giải rất nhanh thôi, về sau sẽ không bao giờ phát bệnh nữa !"
"Ừ." Hiên Viên Tố ngược lại không đến nỗi kích động như Mễ Vị, chỉ ôn nhu hôn hôn tóc của nàng.
Mễ Vị lặng lẽ đứng lên, lặng lẽ trốn, sau đó lặng lẽ đi dạy bọn Dương Minh Triệu Công làm mì ăn liền. Nàng sắp rời khỏi đây rồi, phương pháp chế tác ăn liền phải dạy cho người nơi này mới được.
Bốn người Dương Minh từ lúc buổi sáng nếm được mì ăn liền, có thể nói là đã nhất kiến chung tình với nó, nên khi học liền miễn bàn có bao nhiêu tích cực , hơn nữa bản thân mì ăn liền cũng không cần kỹ thuật nào quá cao siêu, cho nên nửa ngày liền học được .
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

