Mễ Vị bổ nhào vào trước giường, muốn ôm lấy hắn, nhưng nhìn hắn đầy người tổn thương cũng không dám làm gì, chỉ dám nhẹ nhàng cầm tay hắn, nước mắt như suối chảy xuống.
Lúc cắt thịt thối, Hiên Viên Tố sớm đã tỉnh lại, nhưng vẫn nhắm mắt lại không nhìn nàng, nghe được nàng khóc, vẫn nhịn không được mở mắt, hung dữ cứng rắn nói: "Khóc cái gì! Vừa mới rồi không phải còn đau lòng người khác sao."
Thôi được rồi, còn cãi với hắn làm cái gì, lần này là nàng không tốt, không có kiểm tra một chút xem hắn có bị thương hay không đã đương nhiên mặc định cảm thấy hắn khoẻ mạnh , còn bỏ lại hắn mà đi, khi hắn chịu nỗi đau cắt thịt cũng không ở bên cạnh hắn.
Mễ Vị rướn người lên, hôn lên đôi môi trắng bệch không có chút huyết sắc nào của hắn một chút, nói xin lỗi hắn: "Thật xin lỗi, là ta không tốt."
Hiên Viên Tố đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo khóe miệng liền nhịn không được vểnh lên trên, cục tức trong lòng lập tức biến mất dưới cái hôn này, nói: "Vừa mới nàng quá qua loa, lại hôn ta một cái, hôn nghiêm túc một chút."
Mễ Vị: ... Đã bị thương thành như vậy mà còn nghĩ việc này?
Dưới sự im lặng thúc giục của hắn, Mễ Vị cuối cùng vẫn là không chống lại nổi. Nàng lại rướn người lên hôn hắn lần nữa, lúc này đây hôn sâu một chút, phát ra một chút "chụt" thật vang.
Mễ Vị hôn xong đang muốn ngẩng đầu lên, ai nghĩ Hiên Viên Tố tựa như cá ăn mồi, chết cũng không chịu thả ra, cắn môi của nàng, vừa liếm vừa hôn, sau đó dùng đầu lưỡi tách bờ môi của nàng ra, trượt vào nàng trong miệng bắt giữ lấy lưỡi nàng, cẩn thận mút vào.
"Ô ô, thả ra, buông ra, miệng vết thương của chàng." Mễ Vị muốn giãy dụa lại không dám, sợ đụng tới vết thương của hắn. Hiên Viên Tố lại không hề lo lắng, chờ đến khi hôn đủ mới bằng lòng buông Mễ Vị ra, nhìn thấy nàng bị mình hôn đến môi sưng đỏ, trong mắt ý cười dạt dào, vô cùng thỏa mãn.
Mễ Vị nhịn không được trừng hắn, "Trên người chàng còn bị thương như vậy, chàng có thể chú ý một chút hay không ! Lỡ như vỡ ra thì làm sao bây giờ?"
Hiên Viên Tố bị mắng cũng không thèm để ý, trên mặt tràn đầy thoải mái, "Nhưng ta muốn hôn nàng, muốn gần một năm rồi , lúc còn đánh nhau, mỗi đêm ta đều có thể mơ thấy nàng, mơ thấy ta đặt nàng ở dưới thân hôn thật nhiều, sau đó cởi quần áo của nàng —— "
"Chàng câm miệng!" Mễ Vị mặt đỏ tai hồng kịp thời che cái miệng của hắn lại, không cho hắn buông ra những lời càn rỡ khỏi miệng.
Bị che miệng lại, Hiên Viên Tố không nói , lại lè lưỡi nhẹ nhàng liếm lòng bàn tay của nàng, cảm xúc ướt át như một con kiến nhỏ bò qua trong lòng nàng, làm nàng nhịn không được run lên một chút, vội vàng lấy tay ra, đỏ mặt trừng hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

